skip to main | skip to sidebar

Lịch Sử Việt Nam

Wednesday, August 21, 2019


Việt Nam Classical

Music_Culture_History
Bộ sách "Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975

Main menu

Skip to primary content
  • Home
  • Dhama
  • Theory
  • Classical
  • Semi classic
  • Foreign Music
  • Traditional
  • Zither
  • VN Music
  • Encyclopedia
  • VN books
  • VN History
  • My books
  • My Music
  • New Song
  • Science History
  • Contact

VN History

Welcome to Vietnam History .
This page is collect all ediction for study Viet-history .

Khi nghiên cứu Lịch Sử Việt Nam thì nên đọc nhiều bộ .
Trong trang này lưu trữ 9 bộ sử của 9 Sử Gia .
(Just one ckick to opened)
Tiền Việt Nam Thời Pháp và Việt Nam Cộng HòaAn Nam Chí LượcDai Viet Su Ky Toan ThuViet Nam Su Luoc Tran Trong KimViet Su Toan Thu Pham Van SonQuoc Trieu Chanh Bien Toat YeuKham Dinh Viet Su Thong Giam Cuong MucLam Son Thuc LucViet Su Tieu AnThien Uyen Tap Anh (Lich Su Thien)Biên Khảo Lịch Sử cuộc chiến Việt Nam 1945-1975
Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975 (Tác Gỉa: Long Điền) Quyển 1
Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975 (Tác Gỉa: Long Điền) Quyển 2
https://vietnamclassical.wordpress.com/vn-cuture/

Posted by Long Điền at 9:02 PM No comments:

Bộ sách tìm hiểu lịch sử: "Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975 tác giả Long Điền Vương Văn Giàu.

VN History

Welcome to Vietnam History .
This page is collect all ediction for study Viet-history .

Khi nghiên cứu Lịch Sử Việt Nam thì nên đọc nhiều bộ .
Trong trang này lưu trữ 9 bộ sử của 9 Sử Gia .
(Just one ckick to opened)
Tiền Việt Nam Thời Pháp và Việt Nam Cộng HòaAn Nam Chí LượcDai Viet Su Ky Toan ThuViet Nam Su Luoc Tran Trong KimViet Su Toan Thu Pham Van SonQuoc Trieu Chanh Bien Toat YeuKham Dinh Viet Su Thong Giam Cuong MucLam Son Thuc LucViet Su Tieu AnThien Uyen Tap Anh (Lich Su Thien)Biên Khảo Lịch Sử cuộc chiến Việt Nam 1945-1975
Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975 (Tác Gỉa: Long Điền) Quyển 1
Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975 (Tác Gỉa: Long Điền) Quyển 2
https://vietnamclassical.wordpress.com/vn-cuture/

Posted by Long Điền at 2:42 PM No comments:

Monday, November 9, 2009

Ngô Đình Diệm người lãnh đạo xứng danh.Bài của Long Điền







Ngô Đình Diệm người lãnh đạo xứng danh.





Long Điền



Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm Ông cố vấn Ngô Đình Nhu
(Hội luận chính trị trên hệ thống Paltalk Diễn Đàn Người Dân Việt Nam với Hiện Tình Đất Nước ngày thứ sáu 6.11.2009 với các diển giả :G/S Chu Chỉ Nam ,Nhà Văn Mặc Giao,Kỷ sư Đỗ Như Điện và Long Điền )


I-Dưạ vào nhận định nào hai ông cố TT Ngô Đinh Diệm và Ngô Đình Nhu đưa ra đề nghị hiệp thương với CSBV.


Muốn xét quan điểm của ông Ngô Đình Diệm đối với cuộc chiến Việt Nam thì chúng ta phải xét các lời phát biểu do chính ông và ông cố vấn Ngô Đình Nhu đã nói vì về chiến trường Việt Nam 1954-1963:
1- Tổng Thống Ngô Đình Diệm trong thời gian 9 năm điều hành đất nước (1954-1963)với chủ trương “ Đả Thực,Bài Phong,Tiểu Trừ Cộng Phỉ “ tức là đánh đuổi thực dân Pháp ra khỏi nước ta ,bão vệ Độc Lập nước nhà,bài trừ Phong Kién triều Nguyễn đem Tư Do Dân Chủ cho toàn dân,dẹp tan lủ giặc cướp Cộng sản để mọi người no ấm,thương yêu lẩn nhau . Ông Ngô Đình Diệm luôn luôn giử vững lập trường Quốc Gia chân chính: Bảo vệ chủ quyền,bảo vệ lãnh thổ ,không chấp nhận sự can thiệp của ngoại bang vào VN dù CSVN lúc đó tìm mọi cách xâm nhập bộ đội chính quy từ Bắc vào Nam ngày càng nhiều hơn. Bởi vì ông hiểu rỏ :chấp nhận sự có mặt của Hoa Kỳ vào Miền Nam sẽ làm mất đi chính nghiả cuộc chiến đấu tự vệ chống CS xâm lược và tạo cớ cho CSBV chống Mỹ cứu nước.
2- Cuộc chiến Việt Nam 1954-1963 là Cuộc Chiến Tự Vệ vì hoàn toàn không có hành động quân sự nào cuả Miền Nam tấn công ra Bắc ,ngược lại Miền Bắc đã vượt vĩ tuyến 17,xâm nhập và tấn công Miền Nam theo lệnh của CSQT. Dù vậyvới tấm lòng nhân ái,không muốn một cuộc chiến Huynh Đệ Tương tàn, Ông Ngô Đình Diệm một mặt lo chống đở đồng thời tiến hành những cuộc thương thảo với Miền Bắc để đi đến Hiệp Thương tránh đổ máu giửa người Việt với nhau.
Trong cuốn Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi tác giả Hoành Linh Đỗ Mậu có trích dẫn bức thư của ông Võ Như Nguyện: Cuối thư có đoạn thuật lại lời ông Diệm tâm sự với ông Nguyện:

“… Vả tôi với chú Nhu có ý dù hai miền Quốc Cộng tranh chấp nhưng đều là máu mủ ruột thịt, phải có biện pháp anh em giải quyết lấy chiến tranh, đỡ tốn hao sinh mạng, tài sản. Rồi bên nào kéo dài, chung quy sẽ bị lệ thuộc vào một cường quốc và đất nước chia rẽ, vì các cường quốc có ý định chia rẽ cả….” người ta sẽ thấy ông Diệm muốn tránh đổ máu chừng nào tốt chừng đó và không muốn để các cường quốc đắc lợi trong cuộc tranh chấp nội bộ,một cuộc Nội Chiến tại Việt Nam do CS chủ xướng.

3-Trong Nguyên Sa Hồi Ký (ấn hành năm 1998), giáo sư Trần Bích Lan, đã thuật lại chuyện ông và hai giáo sư Nguyễn Văn Phú và Nguyễn Xuân Nghiên đã có dịp nghe Tổng Thống Diệm trả lời một trong 3 câu hỏi của các ông . Câu hỏi là tại sao ta không dồn lực lượng đánh một vài trận lớn để giải quyết chiến tranh mau chóng mà cứ đánh cầm chừng nhì nhằng như thế này.
Ông Diệm đã nói : “Bản chất cái chiến tranh này nó như thế. Mở rộng chỉ chết thêm lính và dân, mà cũng chẳng giải quyết được gì.” Ba mươi lăm năm sau, nhìn lại, nhà giáo và nhà thơ của chúng ta đã thấy câu trả lời của ông Diệm không phải ngụy biện như các ông nghĩ lúc trước, mà là những lời tiên đoán thời cuộc rất chính xác.
4-Những gì ông Ngô Đình Nhu nói trong một lễ bế mạc lớp học tập về Ấp Chiến Lươc khóa XII, ngày 22/6/1963… cũng tương tự như thế:
“Chúng ta là một nước nhỏ bé đứng giữa hai khối. Nếu bên thế giới tự do tăng cường viện trợ cho ta thì thế giới cộng sản cũng sẽ tăng viện trợ cho phía họ. Hai bên cứ tăng cường như vậy sẽ đưa cái mức chiến tranh càng ngày càng lên cao. Và số phận chúng ta rồi mai đây sẽ ra sao?”
5- Ngô Đình Diệm là người theo chủ nghĩa Dân Tộc và chống Cộng kiên quyết,chống lại sự can thiệp quân sự của Mỹ vào Việt Nam ,lập trường của ông rất dứt khoát . http://nguoitinhuu.com/htvd/cottngodinhdiem.html
Trong cuộc viếng thăm chính thức Việt Nam ngày 9 tháng 5 năm 1961, Phó Tổng Thống Mỹ Johnson đã đề nghị việc gửi Quân Đội Mỹ sang tham chiến tại Việt Nam. Tổng Thống Diệm đã bày tỏ quan điểm chính phủ Việt Nam rất biết ơn sự viện trợ quân sự và cố vấn Mỹ. Nhưng với việc gửi Quân Đội Mỹ đến Việt Nam ông đã cương quyết từ chối và nói:
"Nếu quý vị mang Quân đội Mỹ vào Việt Nam, tôi phải giải thích thế nào đây với dân tộc tôi? Với người dân Việt, hình ảnh hãi hùng của Quân đội Viễn chinh Pháp còn hằn sâu trong tâm trí họ. Sự can thiệp của bất cứ quân đội ngoại quốc nào vào Việt Nam cũng đem lại sự bất lợi cho Việt Nam. "
6-Sự vĩnh viễn ra đi của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã gây xúc động sâu xa và niềm thương cảm lớn lao nơi các lãnh tụ Á Châu thời đó. Tổng Thống Trung Hoa Dân Quốc Tưởng Giới Thạch đã than thở: "Người Mỹ có trách nhiệm nặng nề vụ ám sát xấu xa này. Trung Hoa Dân Quốc mất đi một đồng chí tâm đầu ý hợp. Tôi khâm phục ông Diệm. Ông xứng đáng là một lãnh tụ lớn của Á Châu. Việt Nam có lẽ phải mất 100 năm nữa mới tìm được một nhà lãnh tụ cao qúy như vậy. "

7-Hơn nữa, cái chết của Cố Tổng Thống Diệm cũng đã làm cho các lãnh tụ Á Châu, đồng minh của Mỹ phải giật mình và đặt vấn đề. Chính Tổng Thống Hồi Quốc, Ayub Khan, đã nói thẳng với Tổng Thống Nixon: "Cuộc thảm sát Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã khiến các lãnh tụ Á Châu chúng tôi rút ra được một bài học khá chua chát: Đồng Minh với Mỹ thật nguy hiểm! Có lợi hơn nên đứng thế trung lập. Và có lẽ hưu ích hơn nữa khi là kẻ thù của Hoa Kỳ "

Lập trường của ông Ngô Đình Diệm rỏ ràng là vì Quốc Gia,Dân Tộc không muốn làm “tiền đồn” cho ai cả vì sẽ phải lệ thuộc quá nhiều vào viện trợ Mỹ, và sẽ làm cớ cho Liên Xô và Trung Cộng nhảy vào xâu xé Việt Nam mà thôi.
Trong quyển "Chính Đề Việt Nam" Ông Ngô Đình Nhu đã nhận định hiểm họa Trung Cộng là to tát và là một mối hoạ truyền kiếp cần phải đề phòng và muốn chống họa xâm lược đó chỉ có một chính thể tự do mới có đủ khả năng chống lại hoạ mất nước.(tác giả mong sẽ có dịp bình luận toàn bộ quyển luận án chính trị nổi tiếng nầy vào dịp thuận tiện)
http://chinhdevietnam.blogspot.com/2009/11/chinh-e-viet-nam-luan-chinh-tri-cua-ong.html Trang Blog cua Long Điền trọn bộ "Chính Đề Việt Nam" của ông Ngô Đình Nhu 198 trang.
http://longdientimhieu.blogspot.com/
Nhân định về cuộc chiến VN từ 1945-1963 Tổng Thống Ngô Đình Diệm và Nhận định cuộc chiến của ông cố vấn Ngô Đình Nhu.


"Chúng ta đã biết chính sách xâm lăng của Trung Hoa đối với Việt Nam là một chính sách liên tục và bất biến của tất cả các chế độ của Trung Hoa vì nó phát sinh từ một nhu cầu đất đai cần thiết cho sự phát triển của Trung Hoa. Mang phương pháp độc tài Đảng trị của Cộng Sản, cũng như phương pháp độc tài nào khác để lãnh đạo quần chúng, thì theo một cơ thức mà chúng ta đã biết, quần chúng sẽ phản ứng bằng cách hướng về bất cứ cá nhân hay tập thể nào phất cờ giải phóng để che đậy thâm ý xâm lăng của mình. Trong điều kiện đó, các nhà lãnh đạo Cộng Sản áp dụng phương pháp độc tài đảng trị ở Việt Nam, sẽ đương nhiên tạo hoàn cảnh thuận lợi cho Trung Cộng xâm chiếm Việt Nam lúc thời cơ đưa đến.
Nói một cách khác, phương pháp lãnh đạo độc tài Đảng trị sẽ suy nhược hóa sức đề kháng của dân tộc đối với kẻ xâm lăng." trang 142 ấn bản điện tử.
Nhận định của ông Ngô Đình Nhu về sự lệ thuộc của đảng CSVN v ới Nga và Tàu như sau :
"Nhưng, họ chỉ có thể thoát ra ngoài vòng ảnh hưởng của hai khối để lãnh đạo công cuộc phát triển của dân tộc, như chúng ta nêu lên trong câu hỏi đầu mục này, nếu các điều kiện sau đây được họ nhận thức rõ rệt:
1.- Bản chất thực tế của cuộc tranh chấp giữa Nga Sô và Tây phương.
2.- Thâm ý chiến lược của Nga Sô
3.- Cuộc đồng minh với Nga Sô, đã hết hiệu lực đối với Nga Sô, khi mục đích phát triển của Nga Sô đã đạt.
4.- Lý thuyết Các-mác Lê-nin là một phương tiện tranh đấu và phát triển của Nga trước đây, cũng như là một phương tiện tranh đấu và phát triển của Trung Cộng ngày nay.
5.- Sự đồng minh với Cộng Sản phải được chấm dứt kịp thời khi nó không còn hiệu lực đối với dân tộc.
6.- Đối với dân tộc Việt Nam, Trung Hoa của Mao Trạch Đông, cũng như Trung Hoa của các triều đại Nguyên, Tống, Minh, Thanh là một đe dọa truyền kiếp."(trang 109 ấn bản điện tử)
Nhưng khốn nổi phe CSVN thời đó không suy nghĩ ra vấn đề mà họ chỉ tuân hành các chỉ thị của Cộng Sản Quốc Tế mà thôi.
"Chúng ta chưa có một tài liệu hay một triệu chứng nào chứng tỏ rằng các nhà lãnh đạo miền Bắc hiện nay đã nhận thức các điều kiện trên. Ngược lại, các thơ loại chính trị của miền Bắc còn đang ca tụng như là những chân lý những giá trị tiêu chuẩn chiến lược và giai đoạn mà Nga Sô đã bỏ. Như thế thì có lẽ dân tộc chúng ta còn phải bất hạnh mục kích các nhà lãnh đạo miền Bắc của chúng ta tôn thờ như một chân lý, một lý thuyết mà Nga Sô và Trung Cộng chỉ dùng làm một phương tiện tranh đấu và Nga Sô bắt đầu sa thải khi mục đích phát triển đã đạt."
Sự phân chia đất nước theo Hiệp định Genève 1954 là do các nh à lãnh đạo Miền Bắc chạy theo chủ nghĩa CS. Muốn chấm dứt chiến tranh thì giới lãnh đạo Miền Bắc phải độc lập ,phải thấu đáo nguyện vọng của cộng đồng dân Việt và sau cùng là phải thấu đạt các ý đồ của các cường quốc tham chiến(trang 109)
"Trong hoàn cảnh mà cuộc tranh chấp giữa Nga Sô và Tây phương chi phối nặng nề hành động chính trị của các quốc gia nhỏ, lập trường Cộng Sản, lệ thuộc Trung Cộng, của các nhà lãnh đạo miền Bắc, đương nhiên gây phản ứng của Tây phương và sự phân chia lãnh thổ cũng không tránh được.
Như vậy, tư cách Cộng Sản của các nhà lãnh đạo miền Bắc là một điều kiện thuận lợi giúp cho người Pháp thi hành những toan tính chính trị của họ ở Việt Nam. Và lập trường Cộng Sản lệ thuộc Nga Sô và Trung Cộng là một nguyên nhân của sự phân chia lãnh thổ Việt Nam, trong khung cảnh chính trị của thế giới, sau Đại chiến thứ hai, do sự tranh chấp giữa Nga Sô và Tây phương chi phối."

II -Dự án hiệp thương có phải là phản bội đồng minh(Mỹ) hay đâm sau lưng chiến sĩ như lập luận của một số người có ác cảm với gia đình họ Ngô.


Đây là một sự kiện lịch sử cần được xem xét cẩn thận,không nên vội lên gân và kết tội một cách vội vã là anh em ông Diêm muốn hiệp thương (thoả hiệp) với cộng sản hay là đâm sau lưng chiến sỹ.Bởi vì xét cho cùng thì 1972 tại sao Hoa Kỳ thương lượng với Trung Cộng thì được, còn hai miền cuả Việt Nam gánh chịu bao đau thương do chiến tranh thì không được thương lượngvới nhau trong tình Dân Tộc.(Khác với tình thế hiện nay ,2009 CSVN quyết tâm cai trị dân VN bằng đường lối độc tài sắt máu,không chấp nhận đối thoại và đối lập thì lại có một số người định chạy theo đường lối Hoà Hợp Hoà Giải bịp bợm của chúng!)
Nhận định về ông Ngô Đình Diệm của Minh Võ nhà khảo cứu lịch sử đã viết như sau:
“Dưới ánh sáng của những sự kiện lịch sử vừa nêu, nhìn lại dĩ vãng, chúng tôi thấy sách lược đấu tranh mà hai anh em ông Diệm toan tính áp dụng tại Việt Nam trước khi các ông bị giết rất có cơ sở, và đáng lý nó đã phải thành công. Và nếu nó thành công thì miền Nam Việt Nam với danh xưng Việt Nam Cộng Hòa sẽ tồn tại trong một thời gian khá lâu: hoặc có thể thống nhất một cách vinh quang như nước Đức. Bằng không thì tối thiểu cũng tồn tại trong phú cường giống như Nam Hàn hay Đài Loan.”
“Còn thời 1962–1963 thanh thế của ông Diệm hơn hẳn ông Hồ. Nếu ông Diệm chịu liên hiệp là liên hiệp trong thế mạnh. Hãy tạm lấy một ví dụ đơn giản là hòa tan dung dịch có hai màu đối chọi; xanh đậm (Diệm) với hồng lạt (Hồ). Màu nào đậm hơn sẽ lấn át và thắng màu lợt. Dĩ nhiên thực tế chính trị phức tạp hơn, vì còn mưu sâu của con cáo nổi danh hơn người. Nhưng về điểm này ông Diệm đã có kinh nghiệm từ những bài học lịch sử nói trên với cộng sản. Hơn nữa ông Diệm không phải là một chính khách non nớt, không biết rõ đối phương như người ta tưởng.”
“Vì những lý do trên, theo ý kiến chủ quan của tôi, nếu, vâng, nếu, một chữ nếu không có trong lịch sử! nếu anh em ông Diệm không bị chết, và việc hiêp thương giữa hai miền Nam Bắc được thể hiện vào thập niên 60 thế kỷ trước, thì chẳng những Hoa Kỳ đã không phải đổ 2 triệu quân vào Việt Nam khiến hơn 58 ngàn lính Mỹ chết mà Việt Nam cũng tránh được một cuộc chiến tương tàn làm trên 3 triệu tử vong.”
Có nhiều ý kiến của người Việt Quốc Gia chưa đồng ý với nhận định của Minh Võ một cách hoàn toàn :
a- Họ chưa đồng ý là khi đưa ra đề nghị “Hiệp Thương” chưa chắc là ông Diệm ở vào thế mạnh hơn so với CSBV vì CSQT thì yểm trợ cho miền Bắc hết mình ,còn Hoa Kỳ vừa viện trợ vừa o ép miền Nam đi theo ý họ, đề nghị Hiệp Thương đưa ra quá sớm,dể gây cú sốc cho đồng minh Hoa Kỳ vốn rất cứng ngắc , độc đoán không bao giờ nghe lời đề nghị của bất cứ ai mà họ chỉ làm theo quyền lợi Mỹ theo từng giai đoạn thời cuộc.
b- Nên nhớ cuộc thương lượng về 1 giải pháp Hiệp Thương thời điểm đó chĩ mới bắt đầu,hiện không còn tài liệu nào được công bố nên chưa hiểu rỏ nội dung , ý muốn của mỗi bên ra sao,nên cũng không thể nói “Mèo nào cắn mĩu nào” vì cả hai bên đều có kinh nghiệm già dặn không dể gì ông Diệm chịu Hiệp Thương mà chịu phần thua thiệt đâu.Vã lại thái độ cứng rắn ,uy dũng của ông Diệm ngay cả khi bị CS bắt năm 1945 mà cũng không chịu khuất phục thì làm sao với thế ngang ngửa ông Diệm lại chịu thua thiệt.Không nên đem thành bại mà luận anh hùng,dù sao thì sự can đảm cuả ông Diệm dám xem xét vấn đề Hiệp Thương dù không có sự đồng ý của Mỹ quả là 1 hành động đáng khâm phục hơn là chê trách. Vả lại trong thời điểm 1972 khi Hoa Kỳ thương lượng với Trung Cộng để mưu tìm hoà bình cho cuộc chiến thì không thể nào nói TT Nixon là phản quốc (Hoa Kỳ) vậy tại sao ta lại vội vả lên án ông Ngô Đình Diệm có ý phản bội quốc gia.
c- Có người cả nghi thì cho rằng Hồ là con cáo già trong khi hai bên thảo luận mà tung tin ra ngoài ,lập mưu nầy để mượn tay Mỹ hãm hại ông Diệm vì vậy mà Mỹ bật đèn xanh cho các tướng lãnh giết ông Diệm vì không theo đúng đường lối của Mỹ.Xin thưa đó là lập luận cuả CS,muốn đánh bóng Hồ và hạ uy tín của ông Diệm mà thôi. Ông Diệm đã nhờ trưởng đoàn Ba Lan trong ủy hội Kiểm Soát Đình Chiến là Mieczyslaw Maneli và còn có đại sứ Ý Giovanni d’Orlandi và đại diện của Vatican tại Việt Nam là Đức Cha Salvatore D’Asta cùng nhiều người khác nửa để làm trung gian thương lượng, đồng thời Ông Diệm , ông Nhu cũng đã công bố 1 cách bán chính thức,bán công khai cuộc Hiệp Thương nầy thì rỏ ràng hai ông đã lượng định kỷ càng và không quá ấu trỉ về chính trị như một số người lầm tưởng. Hoa Kỳ thì có nhiều kinh nghiệm trận địa chiến ,nhưng với chiến tranh du kích thì họ hoàn toàn mới mẻ ,vì thế các tướng lãnh HK thoạt đầu khi vào VN, họ nghĩ rằng có thể dể dàng thắng cuộc chiến tại VN,nhưng sau đó thì họ đã nghĩ khác sau khi tổn hao 58.000 binh sĩ thì họ mới đi tìm 1 giải pháp thương lượng.Còn ông Diệm và ông Nhu thì biết rất rỏ thực chất cuộc chiến là Cộng sản Bắc Việt chỉ là kẻ thừa hành cho Cộng sản Quốc Tế cần phải lôi kéo họ về với Dân Tộc.Chỉ tiếc là đề nghị Hiệp Thương nầy có lẻ quá sớm vì sau đó năm 1968-1972 thì Hoa Kỳ mới cố công tìm kiếm sự thương lượng giửa HK và Trung Cộng để mưu tìm 1 giải pháp ổn định Đông Nam Á mà không tổn hao sinh mạng đôi bên.
d- Ngày nay (2009)vị thế Quốc Cộng khác hẳn 1961 ,CSVN đang cầm quyền trên toàn cỏi Việt Nam bằng biện pháp ngoan cố,vá víu Xả Hội Chủ Nghiả thì dỉ nhiên áp dụng hoà hợp hoà giải với CSVN là đầu hàng,là trở cờ thì đáng bị lên án.Chừng nào CSVN chịu từ bỏ CNXH,bải bỏ toàn bộ Hiến Pháp ,chấp nhận “Trưng cầu Dân ý”một cách thành khẩn thì ngày đó mới hết đấu tranh đòi hỏi Dân Chủ cho VN.
Những ai vẫn còn quan niệm rằng thời kỳ thập kỷ 1960 ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu không nên thương lượng chấm dứt chiến tranh với Miền Bắc xin trả lời các câu hỏi sau đây thì sẽ làm sáng tỏ vấn đề:
1-Phía đồng minh Hoa Kỳ có viện trợ liên tục và vô thời hạn cho chính thể VNCH (Ngô Đình Diệm và sau ông Diệm) để chống CS Quốc Tế mãi mãi hay không?Hay Hoa Kỳ sẽ chấm dứt cuộc chiến khi họ đạt được ý định chiến lược là làm suy yếu tiềm lực CSQT (tức là gây chia rẻ khối CSQT gồm 2 cường quốc Liên Xô và Trung Cộng)không còn khả năng đe doạ Hoa Kỳ mà thôi
2-Nếu cả hai miền Nam ,Bắc đều nhận được viện trợ dồi dào của cả hai khối siêu cường thì chiến tranh sẽ kéo dài đến đâu và kết quả dân tộc Việt Nam được gì,mất gì.(Xin hảy nhớ cuộc chiến lịch sử đẩm máu ở Triều Tiên,sau đó đất nước Triều Tiên ra sao?)
3-Hoa Kỳ viện trợ cuộc chiến VN vậy chỉ có Hoa Kỳ và Nga Tàu có quyền chấm dứt cuộc chiến VN ,còn Miền Bắc và Miền Nam hoàn toàn không có quyền bàn đến ? ( Đông Đức và Tây Đức đã liên lạc,thảo luận và thống nhất đất nước bằng biện pháp hoà bình mà không cần quyết định nào của Mỹ và Liên Xô)
4-Hoà bình đạt được giửa thập niên 1960 và 1975 có gì khác nhau.Sau khi cuộc chiến chấm dứt toàn dân VN được gì và mất mát nhửng gì?(Nếu cuộc chiến chấm dứt trước thập niên 1960 thì không phải hy sinh 2 triệu binh sĩ và 3 triệu thường dân hai bên Nam,Bắc Việt Nam và 58.000 binh sĩ Hoa Kỳ).
5-Nếu nói ý đồ của CSQT là phải thôn tính Miền Nam VN bằng mọi giá và Hồ cũng như đảng CSVN phải bắt buộc thi hành,vậy thương lượng với CSVN là vô ích.(Vậy giả dụ Hồ và đảng CSVN quyết tâm đình chỉ cuộc chiến vì hao tổn quá mức chịu đựng vậy chẳng lẻ Liên Xô và Trung Cộng sẽ tự đem quân qua Việt Nam để giải quyết chiến trường hay chăng?Hay một giả thuyết thứ hai là tiềm năng của Liên Xô và Trung Cộng là trường cữu và vô tận hay sao?Hay là một ngày nào đó sẽ kiệt quệ và không còn khả năng giúp CS Bắc Việt nửa.)
Cho đến hiện thời chưa có tài liệu nào cụ thể đưa ra về các điểm thảo luận và mục tiêu thảo luận giửa đôi bên,có vài sử gia tên tuổi lập luận lên án cuộc thảo luận chấm dứt chiến tranh của cố tổng thống Ngô Đình Diệm là ve vản kẻ thù ,là đâm sau lưng chiến sĩ nhưng bản thân thì vận động chạy chọt để khỏi ra tác chiến và ngày nay cứ mãi cường điệu lên án những người có lòng nhân ái muốn chấm dứt cuộc chiến bĩ ổi nầy thì có hợp lý chăng? Kéo dài cuộc chiến theo tôi chỉ có lợi cho các cường quốc ngoại nhân và một nhóm nhỏ chính trị hoạt đầu nội địa nhằm cũng cố địa vị và cắt xén viện trợ bỏ túi mà thôi. Tại sao cứ mãi tôn thờ quyết định của ngoại bang mà bỏ quên quyền quyết định của Dân Tộc Việt Nam. Theo họ thì Miền Nam Việt Nam phải mãi mãi là tiền đồn chống cộng ( Họ mau quên một khi Mỹ đạt được ý đồ chiến lược thì Mỹ không cần tiền đồn và sẳng sàng bỏ rơi đồng minh).
Lối lập luận nô lệ ngoại bang,xem thường ý nguyện sống thanh bình của 86 triệu đồng bào Việt Nam ngày nay đã lổi thời và không còn mua chuộc được ai nghe theo!Dù họ đứng bên nầy chiến tuyến nhưng cách suy nghĩ của họ y hệt những cái đầu ở Bắc Bộ Phủ chỉ biết quỳ mọp trước Trung Cộng mà bỏ quên nguyện vọng Độc Lập Tự Chủ của toàn dân Việt .
Suy tư trước vận mệnh đất nước lâm nguy qua kẻ thù truyền kiếp Bắc phương,tức giận trước cung cách hèn hạ của kẻ cầm quyền Hà Nội hiện nay ,duyệt xét lại lịch sử cận đại thấy rằng người lãnh đạo xứng danh Ngô Đình Diệm luôn lắng nghe nguyện vọng của toàn dân muốn no cơm ấm áo,muốn an bình tái thiết quê hương sau mấy chục năm khói lửa chiến tranh(1930-1954) ông Diệm độc lập với đồng minh ,luôn tìm mọi cách chấm dứt chiến tranh dù trái với ý đồ của cường quốc,khác xa với Hồ Chí Minh người luôn mang ý định chủ chiến, luôn cúc cung tuân thủ theo lệnh quan thầy Liên Xô và Tàu Cộng.
Những nổ lực mưu tìm một nền Hoà Bình cho Việt Nam giai đoạn 1960 tuy chưa thành công vì ông Diệm và Nhu đã hy sinh cho đại nghĩa quá sớm,nếu vận nước không suy vi thì với khả năng lãnh đạo sáng suốt của ông biết đâu Việt Nam sẽ được giải quyết như Đông và Tây Đức hiện thời.
Đừng đem thành bại mà luận anh hùng.Tấm lòng nhân ái thương dân với những đức tính cần thiết của người lãnh đạo bao gồm :Nhân,Dũng,Lược,Trí sẳn sàng hy sinh thân mình để bão vệ chủ quyền Quốc Gia Dân Tộc như ông Ngô Đình Diệm xét trong lịch sử Việt Nam thử hỏi có được mấy người!


Long Điền
(Nhân kỷ niệm 46 năm ngày sụp đổ Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hoà 1.11.2009-1.11.1963)



Tài liệu tham khảo :
http://messageboards.aol.com/aol/en_us/articles.php?boardId=89539&articleId=68448&func=6&channel=People+Connection&filterRead=false&filterHidden=true&filterUnhidden=false LÝ DO CUỘC ĐẢO CHÁNH NGÀY 1-11-1963 cua Tran Gia Phung .
http://www.vietlinhweb.com/Diendan/index.php?s=324582af7bc6b8165fee7030738eefcc&showtopic=10467&pid=17520&st=0&#entry17520 NGÔ ĐÌNH NHU NGỦ TRONG GIẤC MỘNG HÒA BÌNH .. Nguyen Duy Thanh
http://ongvove.wordpress.com/2009/11/04/quach-tong-d%E1%BB%A9c-chin-nam-ben-c%E1%BA%A1nh-t%E1%BB%95ng-th%E1%BB%91ng-ngo-dinh-di%E1%BB%87m/ Quách Tòng Đức: Chín năm bên cạnh Tổng thống Ngô Đình Diệm
http://nguoitinhuu.com/htvd/cottngodinhdiem.html CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VỚI NHỮNG BÀI HỌC LỊCH SỬ Linh Mục TRẦN QUÝ THIỆN
ii http://web.datviet.com/blogs/forums/ba-nh-lua-n-tin-ta-c/179903-vnch-nua-i-csvn.html Vu Ngu Chieu PHIẾN CỘNG” TRONG DINH GIA LONG .
Posted by Long Điền at 6:47 AM 1 comment:

Sunday, November 2, 2008

7Điều Ước cuả một Công Dân .

7Điều Ước cuả một Công Dân .
Trả lời bài 7 Điều Ước cuả Dorémon

http://uk.blog.360.yahoo.com/blog-Hs9HP9s5dLKB.RSrelidl5dECRRu?p=399&n=28500
7 dieu uoc cua toi (^_^) (của Dorémon 360.)


7 điều ước của tôi(Dorémon) :
.
1/ Ngày càng nhiều nhà kinh doanh giỏi, hướng về cội nguồn, giúp xây dựng các thương hiệu hàng thủ công mỹ nghệ truyền thống, văn hoá ẩm thực, nông phẩm và sản vật nổi tiếng của Việt Nam và bán những mặt hàng Made in Vietnam này khắp TG.
.
2/ Ngày càng nhiều trí thức và doanh nhân hướng về cội nguồn, xây dựng và phát triển các công ty công nghệ cao để hàng hoá công nghệ Made in Vietnam, có thể bán khắp TG và được mọi người tin dùng. Nếu ở nước ngoài có điều kiện tốt hơn, thì hàng hoá Created by Vietnamese cũng rộng đường được sử dụng khắp TG.
.

3/ Ngày càng nhiều bạn trẻ Việt Nam hiểu rõ cội nguồn dân tộc và những đóng góp của cha ông cho nền văn minh TG. Điều này không có nghĩa là chúng ta tự ca tự tôn, mà chính là để xây dựng lòng tự trọng dân tộc và cũng là để bản đồ văn minh nhân loại có thể bổ sung một vị trí còn thiếu từ nhiều năm nay : Việt Nam. Nếu không bổ sung, sẽ khó lòng giải thích các chứng cứ khảo cổ mới, như kim tự tháp Yonaguni. Lịch sử sẽ nhàm chán nếu chúng ta chấp nhận những gì ghi trong sách vở mà không hoài nghi tích cực. Lịch sử là kho tàng vô tận của sự khám phá nếu chúng ta tìm hiểu những sự thật diễn ra trong quá khứ bằng cách nhìn mới. Cách nhìn mới sẽ giúp tìm ra những chứng cứ mới. Sự phát triển có được từ những cuộc cách mạng, không phải từ thói quen.
.
4/ Người Việt Nam và người Trung Hoa có thể sống trong hoà bình. Điều mong muốn này là vì sự phát triển của cả 2 dân tộc. Vì hiểu lầm rằng Việt Nam là một tỉnh của Trung Hoa nên hàng ngàn năm nay 2 dân tộc cứ chiến tranh mãi. Hãy tôn trọng sự khác biệt của nhau để cùng phát triển.
.
5/ Ngày càng nhiều người hiểu được suy nghĩ “chúng ta cùng thắng” (Win_Win)đem lại nhiều lợi ích cho cả 2 bên hơn là “tôi thắng, anh thua” (Win_Lose). Nếu nhìn dài hạn, bạn sẽ thấy không có kẻ thắng người thua. Chỉ có sự khác biệt trong suy nghĩ. Hãy tôn trọng sự khác biệt của nhau để cùng phát triển.

6/ Những cuộc khảo sát và tìm kiếm các công trình dưới biển trên thềm Namhailand và Sundaland được các nhà khoa học trong nước và Quốc Tế thực hiện, với thái độ tôn trọng của các chính phủ trong khu vực và Thế Giới, nhằm tìm thêm những chứng tích của nền văn minh đã mất trên lục địa Đông Nam Á cổ kỷ băng hà. Kim tự tháp Yonaguni không thể tồn tại một mình trên thềm Namhailand.
.
7/ Điều cuối cùng : Chúc các bạn luôn dồi dào sức khoẻ, nam thì cường tráng, nữ thì xinh đẹp, và con đường sự nghiệp luôn rộng mở !!!
.
Nhân đọc bài 7 Điều Ước cuả Dorémon 360 ,Long Điền xin chia sẻ tự tâm tư mình 7 điều ước cho Quê Hương Việt Nam như sau :
http://www.thongluan.org/vn/modules.php?name=News&file=article&sid=2492 Ai cho vẽ lại bản đồ Biển Đông ?
Trần Khải
…Điều kỳ lạ là cả 3 bản đồ Việt Nam - bản đồ tổng quát của VN giữa Châu Á, bản đồ VN, và bản đồ các tỉnh VN - trên Wiki đều bị xóa sổ cả Trường Sa, Hoàng Sa. Có phải các học giả thế giới trên Wiki đã bị Bắc Kinh tung tiền mua chuộc?…”


Bản đồ mới của Trung Quốc bao gồm Hoàng Sa Trường Sa của Việt Nam .

Bản Đồ Việt Nam sạch trơn không còn đảo nào ?

7 điều ước cuả Long Điền dành cho Dân Tộc :

1-Mong sao cho ngày càng có nhiều nhân tài đem kiến thức bồi đắp cho Quê Hương Đất Nước .Vì Quê Hương nầ y là cuả chung nòi giống Việt,không phải cuả riêng ai(trước là phục vụ cho Dân Tộc mình ,sau đó gia đình mình và chính mình cùng hưởng).
2-Mong sao toàn dân Việt khắp năm châu chịu khó tìm hiểu lịch sử vẻ vang,hào hùng của tiền nhân đã xây dựng cơ đồ tốt đẹp ngày nay.( Đọc chính sử không đọc ngụy sử do kẻ xấu đã bẻ cong lịch sử)
3-Mong sao toàn dân Việt đoàn kết 1 lòng ,không mang lòng hận thù giai cấp,không phân biệt Bắc Nam,chính kiến,đảng phái,trong ngoài nước cùng nhìn về Quyền Lợi cuả Dân Tộc.Ai đi ngược lại phải bị đào thải.
4-Mong sao mọi người dân Việt sau khi hiểu lịch sử,công lao tiền nhân chung sức bão vệ biên cương .Không để mất 1 tấc đất vào tay ngoại bang vì bất cứ lý do gì.
5-Mong sao đất nước Việt Nam muôn đời Độc Lập,Tự Chủ.(Độc lập chớ không phải cô lập,Tự Chủ không để cường quốc nào bắt nạt)
6-Mong sao dân Việt ta xây dựng được tình hữu nghị, hiếu hoà với toàn thế giới ,đồng thời có một nền Quốc Phòng vững mạnh,ý chí kiên cường không khiếp nhược.Chơi nhiều bạn tốt để tương trợ khi hữu sự.
7- Mong sao xã hội Việt Nam ngày càng văn minh,tiến bộ,lành mạnh.
Văn Minh:học điều hay cuả thế giới,bỏ cái dở ăn chơi sa đọa.
Tiến Bộ :phải vươn lên so sánh với lân bang cuả thế kỹ 21,chớ không phải ngày xưa tôi đi bộ ,bây giờ có xe đạp là giỏi rồi.
Lành mạnh :làm cho ai nấy đều có sở hữu tài sản,sung sướng về vật chất lẩn tinh thần .
Long Điền 28.7.2008
Posted by Long Điền at 7:00 AM No comments:
Phương Pháp Nhận Dạng Ðặc Công Nằm Vùng trong giới Truyền Thông Hải Ngoại.


I)Mục Ðích:
1)Nhằm giúp đở một số thanh niên trong và ngoài nước chưa hiểu rỏ thực chất gian manh của Cộng Sản trong quá trình đấu tranh Giải Thể Cộng Sản.Bọn chúng đôi khi đổi tên,tuyên bố dẹp bỏ Ðảng CS,giả danh Quốc Gia, đội lốt yêu nước trong lịch sử hiện đại từ 1945 đến nay.
2) Ðôi khi núp dưới chiêu bài QG, tôn giáo ,ngụy tạo lý lịch ,luồn sâu, trèo cao với đủ loại vỏ bọc ,nhản hiệu (kể cả nhản hiệu Mỷ CIA) để đánh lạc những ai chưa có kinh nghiệm đấu tranh với lủ ma đầu Công Sản . Hiện tình đất nước tranh tối tranh sang,vàng thau lẩn lộn (do CS trà trộn) và gạo ,cám khó phân (do bọn cơ hội xôi thịt),người thật ,kẻ giả không biết đâu mà lường, đồng đội bao năm nay phản bội, ăn ten khiến bao cảnh dở khóc dở cười vì lở trao duyên lầm tướng cướp!Ngay trong hang ngủ QG vẫn còn có người cơ hội làm sao tránh được CS cài bọn nằm vùng để chờ dịp 1 lần nửa đâm sau lưng các chiến sỹ Dân Chủ ,Tự Do như chúng đã từng làm trong cuộc chiến tại Miền Nam 1954-1975.
3) Một số tên được cài trong guồng máy truyền thông Tự Do Hải Ngoại bao gồm các tờ báo lá cải, radio bất lương,Paltalk ảo để nhằm đánh phá Cộng Ðồng,các đoàn thể đấu tranh trong và ngoài nước.Làm cho những người có lòng vì Quốc Gia Dân Tộc phải ngao ngán quay lưng với phong trào đấu tranh đang rực sáng tại Quê Nhà.
Vì thế bài viết nầy nhằm giúp các bạn trẻ luôn ưu tư cho tiền đồ Dân Tộc có 1 kiếng chiếu yêu trong tay để phân biệt chính tà,Quốc Cộng phân minh để không còn ngộ nhận phe ta đánh phe mình, hoặc nhìn ở đâu cũng thấy toàn là CS.
4) Ðể bảo vệ sự sống còn của chế độ,của quyền lợi kết xù tính bằng tỷ đô la do cướp đoạt bất chánh ,bọn CS tung nhiều nhóm cán bộ cốt cán, tận dụng phần tử QG chao đảo,cơ hội để đánh phá chúng ta.Gây chia rẻ nội bộ,làm lệch mục tiêu đấu tranh trên đà thắng lợi sang những việc thứ yếu,hoạc làm giảm nhẹ hoặc vô hiệu hoá các nổ lực của đồng bào trong nước đòi giải thể CS.
Tuy nhiên khi áp dụng thì phải sang suốt,bao dung,rộng rải để tránh cảnh đồng đội thì xô ra, kẻ thù lại tung hô ! Ðó là những điều mong mỏi của người viết.Văn ôn ,vỏ luyện, tự nghĩ một mình sao bằng thảo luận với bạn bè cùng chí hướng.Tự đặt cho mình những câu hỏi phản biện rồi tự trả lời,hay nhờ bặn bè giải đáp,chọn câu nào, ý nào hay thì xài như một phương châm ,một công thức để làm sao giải trừ tận gốc Chủ Nghĩa CS và cái chế độ thối tha ấy cho Dân Tộc mình.Mỗi một thanh niên mà có trình độ nhận thức chính trị vững vàng đó là rường cột của Ðất Nước sau nầy khi không còn bóng dáng CS phi nhân .
II)Phương Pháp Nhận Dạng Cộng Sản Nằm Vùng :
Cộng Sản Nằm vùng hay bọn trở cờ ,cơ hội tất nhiên phải trang bị cho mình những
ngụy trang , áo giáp che chắn để khi xâm nhập vào các đoàn thể QG không bị phát
hiện chứ không dám công khai như ở trong hang ổ của chúng.Chúng còn được huấn
luyện, kèm cặp bằng những những tên chuyên nghiệp phá hoại và khủng bố . Ðôi khi
chúng được trang bị bằng các phương tiện tình báo hiện đại và tài chánh dồi dào bằng
ngân sách quốc gia của tập đoàn CS trong nước.Thời gian gần đây cho thấy ngoài địa hạt
truyền thông chúng còn đầu tư vào các lãnh vực kinh tài tại hải ngoại để nuôi dưởng mặt
trận truyền thông.Nên nhớ là chính phủ Hoa Kỳ thường xuyên nhắc nhở là hảy thông báo
tố cáo khi phát hiện nhửng hoạt động của Cộng Sản VN với FBI hoặc CIA trên đất Mỷ.
Tuy nhiên dù có ngụy trang cở nào,dù có huấn luyện bao lâu nhưng nhiều lúc, nhiền nơi
chúng đã để lộ bộ mặt thật CS nếu chúng ta có “kính chiếu yêu” để phát hiện chúng dể
dàng.Vì những lý thuyết căn bản CS phi nhân đã xâm nhập trong tiềm thức nên đôi khi bị
lộ nguyên hình qua những lời phát biểu ,bài viết mà chúng đã sử dụng.

1) Nhận dạng qua cá tính:

a)Chỉ nói 1 chiều ,không chấp nhận đối thoại thảo luận : Vì trong chế độ CS chỉ có trên bảo dưới thi hành ,không được bàn ra tán vào mà chỉ nói theo chỉ đạo của Ðảng.
b)Không có tấm lòng nhân ái ,chỉ có lý chứ không có tình : trong giọng văn ,lời nói sặc mùi sắt máu.trong đấu tranh chỉ biết có đạp đổ chứ không có đề nghị xây dựng, sửa chửa.Chỉ nghỉ đến quyền lợi của Ðảng chứ không hề lý đến sự đau khổ của đồng bào khi phát động chiến tranh huynh đệ tương tàn.
c)Tôn thờ lảnh tụ ,xu nịnh thượng cấp:từ CSQT Liên Xô, Trung Quốc cho đến các nước chư hầu như Bắc Hàn, Việt Nam thảy đều tuân hành mệnh lệnh tối thượng của CSQT .Trong nội bộ thuộc cấp phải tuân hành thượng cấp bằng kỷ luật thép ,ai đi chệch sẽ bị thanh trừng dù đó là hàng tướng lảnh.Sự xu nịnh thượng cấp rỏ nét nhất là Hồ đã từng nói:” Ai thì có thể sai,chứ Bác Mao và Bác Lê đã nói thì việc gì cũng đúng!”.Do đó những ngừoi gia nhập các đoàn thể QG chỉ với mục đích kết bè phái,vì tôn thờ lảnh tụ thay vì tôn trọng cương lĩnh, đường lối ,chủ trương của đoàn thể thì phải được đề phòng.
d) Nhân thân lý lịch bất minh: lý lịch bản thân thì bất minh ,luôn nhờ nhân vật thứ 3 hay đoàn thể khác hoạc tôn giáo xác nhận cho chính mình. Ðiển hình những tên CS nằm vùng thời chiến tranh 54-75 chúng thường núp dưới áo tôn giáo để hoạt động như : Phạm Ngọc Thảo,Phạm Xuân Ẩn ….
e) Chĩ nói rập khuôn,một kiểu : trong sáng tác ,phát biểu CS phải theo quy luật “Hiện Thực Xả Hội Chủ Nghiã” Socialist Realism do nhà văn CS Liên Sô Maxim Gorky sáng lập .Nghiã là nói về người công nhân XHCN thì phải nói :người công nhân là thành phần tiên tiến của XH,một người làm việc bằng hai,làm ngày không đũ tranh thủ làm đêm! Những người buôn bán trong XHCN thì phải gọi là bọn con buôn,bọn phe phẩy,miệt thị .Ngày nay để sống còn chúng đã thay đổi nhiều trong nhận thức nhưng tiềm thức “Hiện Thực XHCN” vẫn còn trong nảo trạng.Mọi văn ,thi sỹ trong sáng tác phải viết một khuôn như thế thì mới được cho in! Do đó những bài viết nào không có tính sáng tạo mà chỉ nói 1 chiều ,1 khuôn thì nên đề phòng các tác giả nầy.
f) Không tôn trọng Dân Chủ,Bình Ðẳng: vì quen suy nghĩ theo XHCN nên trong thảo luận ,bài viết không chấp nhận đối lập,khác chính kiến ,hay chụp mủ cho người khác những ngưòi nầy cũng nên được lưu ý theo dỏi ,phối kiểm vói lý lịch và hoạt động hàng ngày để biết chính xác hơn.
g)Ngoan cố, đe doạ : thủ đoạn thường dùng của CS trong tranh luận là ngoan cố , áp đặt.Nếy đưối lý không biết phục thiện sửa chữa , đội khi còn hăm dọa.Người QG không CS luôn tôn trọng Tự Do,Dân Chủ nên ít mắc khuyết điểm nầy.

2) Nhận dạng qua hành động , Chủ Trương,Lập Trường hay nội dung bài viết:

Ðã là CS nằm vùng thì chúng phải giả vờ kêu gọi đấu tranh cho Tư Do ,Dân Chủ ,Nhân Quyền nhưng thực chất là chỉ muốn cải tổ cho chúng khá hơn để tiếp tục đè đầu cởi cổ dân .Vậy thì chúng ta phải xét những việc làm cụ thể,những chủ trương tranh đấu thực sự có đáp ứng nguyện vọng của Dân Tộc không hay chỉ là làm nhiệm vụ” Cải Lương” tức là sửa lại cho tốt để tồn tại !
a) Trong chủ trương đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ: chỉ dám nêu lên những vấn đề tệ hại của XHCN mà ai cũng biết như tệ nạn xả hội,tham nhủng .Còn những tội ác tày trời của chúng như :Bán nước, hại dân,phản bội tổ quốc,phản bội Dân Tộc,làm tay sai cho ngoại bang,phục vụ cho QTCS thì không dám đụng đến!
b) Không dám đụng đến biểu tượng” thiêng liêng” của CSVN là Hồ Chí Minh: chống ông A, bà B nhưng lãnh tụ tối cao là Hồ thì không ai dám đụng đến.Cho dù ngày nay lịch sử đã chứng minh rỏ ràng là HCM phản bội Tổ Quốc, pjhản bội Dân Tộc và chỉ làm tay sai cho Trung Cộng và Liên Xô mà thôi.Thậm chí còn nói vì nhóm nầy ,phe kia vì làm sai lời Bác Hồ dạy ,hoặc nói : nếu Hồ còn sống thì đất nước đã giàu đẹp hơn hiện nay rất nhiều !!!
c) Giả vờ ca ngợi VNCH,QLVNCH ,các nhà đấu tranh Dân Chủ trong nước nhưng thực chất là đả kích,bôi bẩn hoạc gây chia rẻ:Phải đọc cho kỷ nội dung những bài phát biểu,bài viết,Có những bài viết với tựa đề rất kêu,rất tôn trọng Tự Do Dân Chủ nhưng nội dung thì lại ca ngợi Ðộc Ðảng thì mới ổn định xả hội !Có những bài viết ngụy trang rất khéo phải đọc đi đọc lại đôi ba lần mới thấy.
d) Kêu gọi đấu tranh trong luật pháp của XHCN : khốn thay trong chế độ XHCN làm gì có luật pháp. Ðảng thì ở trên luật pháp,luật chỉ dành để xử dân,còn đảng viên sai phạm dù nặng hay nhẹ thì chỉ kỷ luật nội bộ! Phạm Hồng Sơn hay Lê Chí Quang đâu có phạm vào luật pháp nhưng vẫn bị tù nhiều năm . Ðảng viên các cấp chiếm đoạt tài sản , đất đai của dân thì không xét xử.Vậy mà đấu tranh cho Tự Do ,Dân Chủ mà phải tôn trọng luật pháp XHCN thì đấu tranh làm gì!Lập luận của nhóm Dân Chủ cuội nầy là : vì đang sống trong chế độ kềm kẹp,phải biết luồn lách để đấu tranh.Trong đấu tranh mà còn sợ tù đày ,giam cầm thì chỉ có nước quỳ gối mà xin là an toàn hơn cả!
Luận bàn về sự an toàn cá nhân và nhân phẩm tội rất thàn phục câu nói của TT Hoa
Kỳ Dwight Eisenhower đã nói với người dân của mình:
“ Nếu tất cả những gì mà người Hoa Kỳ muốn chỉ là an ninh thì họ có thể vào ở trong nhà tù. Ở đó họ sẽ có dư thực phẩm, giường ngủ và một mái nhà che mưa nắmg. Nhưng nếu người Hoa Kỳ muốn gìn giữ nhân phẩm của mình, và sự bình đẳng với đồng loại, thì họ không nên khấu đầu trước bất cứ chính quyền độc tài nào.”
e) Trong phê bình nhận xét thì thiếu khách quan: chỉ nhìn những khuyết điểm của chế độ Ðệ Nhất và Ðệ Nhị Cộng Hoà mà làm ngơ không nói đến những thành tựu kinh tế và bảo vệ đất nước của QLVNCH chống nội thù.Lúc nào cũng ca ngợi những thành tích mặt nổi của CS mà quên điều cốt lỏi là :trước 1975 MNVN đã đúng vào vị trí cao trong vùng Ðông Nam Á ,kể cả Châu Á còn ngày nay thì dưới sự cai trị của CSVN ngày càng tụt hậu so với các nước láng giềng.Họ chỉ so sánh một mình VN đã tiến ra sao từ 1975 với 2006 !
Bởi vì nếu xét như thế thì xin hỏi trước 1975 thì làm gì chúng ta có mắy điện thoại di
động để mà so sánh.CSVN chẳng đạt được gì là cao,chẳng qua đó là những thành tựu
của khoa học toàn cầu mà thôi.
f) Trong hoạt động đoàn thể không đặt quyền lợi của Quốc Gia ,Dân Tộc lên trên mà chỉ biết lo cho cá nhân hay cho đoàn thể ,phe nhóm mình.Dạng nầy đôi khi không phải chỉ là CS nằm vùng mà còn bao gồm những thành phần QG chao đảo, đón gió trở cờ chỉ cần CS ban cho 1 vài quyền lợi là quên mất chính nghiả mà đã bao năm qua từng hô hào ca ngợi . Ðiển hình như một nhạc sỹ trước 1945 thì cũng học đòi kháng chiến nhưng ngại cực ngại khổ dinh tê chứ không phải vì chán ngán chủ nghiả vô nhân của CS.Nay nhìn thấy 1 vài lợi nhuận mà CS có thể ban phát thì đã vội hô to :” Chống Cộng ư,chống gậy thì có .CS mà đưa tôi 10 ngàn đô/ 1bài thì tôi sẽ viết nhạc ca tụng chúng ngay!” Khẩu khí của phường lưu manh đến thế là cùng.
Cựu kháng Chiến MTGP Nguyễn Hộ hô hào đồng đội đấu tranh chống bất công
,chưởi chế độ ,nhiều người phe ta vội vàng ủng hộ .Bọn CS cầm quyền chỉ cân ban
cho 1 món lợi vài ngàn đô la/ tháng là hắn ta lẹ làng tung hê tất cả làm cho một phen
nhóm đón gió không biết loay hoay ra sao.
g)Những nhóm “phản tỉnh cuội” chĩ biết đấu tranh khi bị thất sủng,mất ăn nên sinh tức hô hào chống đảng.Thực chất là chỉ khiếu nại vì bị nhóm cầm quyền không cho cơm thừa ,sữa cặn bởi vì thời gian cầm quyền thì nín thở qua sông ,thấy ác làm ngơ,không tai ,không mắt,Dân chết mặc bây có bao giờ ngó đến.Thậm chí có tên còn là nợ máu của dân ,giết hại hàng ngàn người trong đánh Tư Sản sau 1975 như tướng CS Trần Ðộ.Phải nhìn cho rỏ đừng vội hoan hô mà bé cái lầm!
h)Trong truyền thông Hải Ngoại thì núp cho kỷ và đánh lén :thông tư nào của CS cần phổ biến thì giả vờ gọi là “bình loạn “nhưng lại đăng nguyên văn không một lời bình luận về sự tác hại của CS và vổ ngực tự xưng nhiệm vụ”Truyền Thông Trung Thực !!! Phải xem cho kỷ và can đảm phê phán ,dừng nhờ qua tay người khác, đó mới là đấu tranh Dân Chủ thực sự. Phương pháp thường dùng của nhóm truyền thông bất lương :Bóp méo tin chính trị , đứng theo quan điểm của CS để nhận định.
h) Ðánh phá Cộng Ðồng , đoàn thể thiện nguyện trong những việc làm nhân ái như trợ giúp thương phế binh VNCH,giúp cô nhi tử sỹ , công nhân đình công thì chúng cho là làm “chính trị” không có tôi đâu !Mục đích ru ngủ,làm nhụt nhuệ khí đấu tranh của toàn dân trong và ngoài nước.Luận điệu của bọn nầy là :” Ðất nước đã hoà bình rồi ,hảy lo giúp đở đầu tư ,xây dựng .Chúng ta chỉ làm những việc thuần tuý văn hoá nghệ thuật mà thôi! Ðụng đến chính trị là phiền lắm !”.
III) Biện Pháp áp dụng:
Trước khi chấm dứt bài nầy ,tôi cũng xin các bạn thanh niên hảy thận trọng khi sử dụng.Không nên quy nạp bừa bải,không nên vội vàng chụp mũ những người vì vô tình,vì thiếu thông tin,thiếu đọc sách báo nên có những phát biểu phản biện . Cần phải giải thích ,phân tích cạn kẻ ,cung cấp tài liệu thông tin trung thực để đánh bạt những nhận định sai lầm thay vì chụp mủ họ là CS hay thân Cộng.Bởi vì không gì đau cho bằng những người suốt bao năm đấu tranh cho chính nghĩa mà nay vì lở lời ,nói 1 câu hớ hênh mà bị vu cho là CS thì rất là buồn nản . Ðánh CS nằm vùng mà đúng đối tượng thì là một thành công lớn, đánh nhằm người Quốc Gia chân chính thì lổi lầm cũng không phải là nhỏ.
Trong sinh hoạt Cộng Ðồng nếu có những ý kiến dị biệt giửa những người đồng chiến tuyến với nhau thì chỉ nên thẳng thắn góp ý chân tình chớ không nên vội vả đem nhau ra trước công luận để đánh phá gây mất đoàn kết.Mục tiêu hàng đầu là làm sao giật sập chế độ Cộng Sản mà thôi.
Tuổi trẻ là rường cột của đất nước.Quét sạch rác rưởi trên mặt trận truyền thông là trách nhiệm chung của mọi người dân trong và ngoài nước ,chúng tôi chỉ cung cấp kính chiếu yêu cho các bạn còn nhìn cho ra bọn nằm vùng và vạch mặt chúng thì phải tự mình làm ,không thể nhờ người khác!.
Kính mong được phổ biến rông rải và bổ túc để học hỏi thêm .

Long Ðiền


Ghi Chú :



"Ai đó thì có thể sai, chứ đồng chí Stalin và đồng chí Mao Trạch Ðông thì không thể nào sai được". Bạn đọc có thấy không, cái đó là cái gì, nếu không phải là sự sùng bái Stalin và Mao Trạch Ðông đến độ mù quáng? Ðây là một chuyện thật 100%, những người cùng thời với chúng tôi đều biết rõ và nhớ kỹ những chuyện như thế, tiếc rằng không mấy ai chịu viết sự thật lên giấy trắng mực đen!
http://www.ykien.net/nmc_dangCS02.html Bài viết của Nguyễn Minh Cần
Phần lớn các cán bộ tình báo chiến lược của cộng sản nằm vùng trong hàng ngũ quốc gia đều là cộng sự viên của các cơ quan tình báo ngoại quốc, như Huỳnh Văn Trọng nguyên là nhân viên phòng nhì Pháp và sau nầy là nhân viên tòa đại sứ Mỹ, Phạm Ngọc Thảo làm việc cho cơ quan tình báo Anh và CIA Mỹ, Phạm Xuân Ẩn liên hệ với CIA từ thời Lansdale v.v... qua các môi trường tình báo ngoại quốc, họ khai thác được các tin tức có tầm mức chiến lược. Cơ quan tình báo Mỹ biết họ là điệp viên cộng sản nhưng đã cố tình sử dụng vì nhu cầu các mục tiêu dài hạn. Sau 30 Tháng Tư năm 1975, những cán bộ tình báo này đã được cộng sản thăng cấp, mang huy chương, danh hiệu anh hùng... nhưng không bao giờ còn được tin dùng nữa.
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=50016 Ông Nguyễn Văn Ngân nói về những tên CS nằm vùng.

CSVN phải hiểu điều chúng tôi đang mơ ước là ở châu Á không còn một đất nước nào còn chế độ Cộng Sản , không còn chế độ người bóc lột người, không còn tham nhũng, không còn đói nghèo , không còn đàn áp tôn giáo, không còn tù đày vì ý thức hệ ,,,chỉ khi không còn Cộng Sản thì mới hết,,đó quả là giấc mơ của cả tỷ người ở châu Á ngày nay...
http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&file=article&sid=846 Cộng Ðồng Người Việt Hải Ngoại Chống Văn Hoá Vận của CSVN.

Thái Độ Khó Hiểu của Đài BBC http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=3236

Nguyễn Đạt Thịnh

Trong thời gian gần đây đài BBC có thái độ chính
trị khó hiểu về cuộc tranh đấu dân chủ đang diễn
ra trên quê hương chúng ta. Họ bênh vực cộng sản
và mạ lỵ, xuyên tạc những người đang vào tù ra
khám để tranh đấu bất bạo động đòi hỏi một chế
độ dân chủ đa nguyên.

Bóp méo tin chính trị là việc thường xẩy ra
trong sinh hoạt truyền thông, mặc dù không một
ký giả nào không thuộc bài học sơ đẳng về viết
tin là tin tức phải chính xác và vô tư.
Trên hai tiêu chuẩn này người đọc đánh giá một
bản tin. Chính xác là yếu tố tương đối dễ đạt
được, nhưng “vô tư” là điều chỉ có trong những
bản tin không liên quan đến chính trị.
Tin chính trị chuyên chở quan điểm của người
viết và của cơ quan thông tấn. Cùng một tin
nhưng hai hãng tin viết khác nhau, và tạo những
ấn tượng khác nhau cho người đọc.
http://www.take2tango.com/News.aspx?NewsID=3277
Posted by Long Điền at 6:55 AM No comments:

Những tiếng nói đấu tranh chống bạo quyền Việt Gian Cộng Sản từ trong lòng Dân Tộc.

Những tiếng nói đấu tranh chống bạo quyền Việt Gian Cộng Sản từ trong lòng Dân Tộc.

I)Mục đích của bài nầy để trình bày cho người dân trong và ngoài nước biết rỏ về những tiếng nói đấu tranh chống bạo quyền CS có từ khi nào và ngoài những đảng viên Cộng Sản luôn lừa bịp mọi người là họ là những người duy nhất yêu nước và đấu tranh cho Ðộc Lập Tự Do .Thực tế qua lịch sử thì không phải như vậy.
1-Có nhiều người nghỉ rằng kể từ khi Cộng Sản Việt Nam (CSVN) bằng hổ trợ của Cộng Sản Quốc Tế (CSQT) cưởng chiếm Miền Nam Việt Nam (MNVN),hoặc là sau khi làn sóng thuyền nhân ồ ạt chạy trốn “thiên đường Cộng Sản” thì mới có tiếng nói chống lại bạo quyền CS.
Ðiều đó không không hoàn toàn đúng. Thật ra tiếng nói phủ nhận , đấu tranh ,phản kháng chủ thuyết phi nhân và ngoại lai nầy đã có từ khi chúng vừa khai sinh và du nhập vào Quê Hương chúng ta.
2-Chỉ có những người Cộng sản mới có lòng yêu nước. Ðó là điều ngộ nhận mà thôi.Thực tế là CSVN chỉ mạo nhận danh nghiả yêu nuớc để lừa gạt người dân cho ý đồ đen tối của họ là phục vụ cho chủ Nghiả CSQT mà thôi.


II) Những nhà Cách Mạng Việt Nam chân chính : Lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp kể từ 1858 đến 1861 sau khi Pháp chiếm đồn Kỳ Hoà và Gia Ðịnh của VN .Cho đến khi ký hòa Ước Giáp Thân 1884 chấp nhận Pháp bảo hộ Trung và Bắc Kỳ phong trào kháng Pháp rầm rộ nổi lên ở khắp nơi trên toàn lảnh thổ VN.(Việt Nam Tranh Ðấu Sử của Phạm Văn Sơn .NXB Việt Cường 1959 trang 134) nói lên tinh thần bất khuất của toàn thể Dân Tộc Việt Nam .Cho đến khi vua Hàm Nghi bôn tẩu thiết lập phong trào Cần Vương đánh Pháp thì các vị anh hùng hào kiệt,các thủ lĩnh Cách Mạng nổi lên khắp cả mọi miền đất nước.Tinh thần Dân Tộc , ý chí quật cường đã khiến cho hàng trăm căn cứ kháng chiến,hàng chục vị thủ lỉnh chông Pháp tên tuổi lẩy lừng trong lịch sử.Họ không theo chủ thuyết ngoại lai nào mà chỉ có thuần tuý tinh thần Quốc Gia Dân Tộc,nổi lên đánh đuổi ngoại xâm,mong mỏi đem lại chủ quyền cho Ðất Nước,toàn vẹn lãnh thổ và no ấm cho đồng bào.Họ không cần và cũng không đoái hoài đến chủ nghiả Xả Hội ,Chủ Nghiả Cộng Sản xuất phát từ châu Âu ,vì họ hiểu nếu đi theo con đường chủ nghiả CSQT đánh đuổi ngoại xâm thì ngoài cảnh nước mất nhà tan mà toàn dân ly tán, đạo lý đảo điên.Tránh ngoại xâm rồi lại bị nội xâm thì có ích gì.
Khởi đầu cho tiếng nói của những người dân yêu nước bằng tấm lòng yêu Dân Tộc,Yêu Quê Hương phải kể đến những nhà ái quốc chân chính như :
1)-Phan Bội Châu : cụ Phan Bội Châu hiệu sào Nam ,sinh năm 1867 ,Nghệ An , huyện Nam Ðàn là một nhà nho học,một nhà ái quốc chân chính chủ trương Cách Mạng bạo động chống thực dân Pháp. Cụ Phan Bội Châu chịu ảnh hưởng của phong trào Cần Vương do vua Hàm Nghi đưa ra lần đầu tiên vào ngày 7/7/1885 tại tỉnh Quảng Trị trong thời gian bôn đào để chống Pháp (Việt Sử Khảo Luận .Hoàng Cơ Thụy ,NXB Nam Á Paris trang 1370 ) nhiều nghiã sỹ đứng ra thành lập lực lượng kháng pháp như các thủ lĩnh: Mai Xuân Thưởng, Ðinh Công Tráng,Trần Xuân Soạn và hàng trăm cơ sở Cần Vương ở kháp mọi miền đất nước. Trong lúc đó lòng dân không đồng lòng chống thực dân như trường họp linh mục Trần Lục đem 5000 giáo dân giúp giặc Pháp để đánh hạ chiến lủy Ba Ðình do đề đốc Ðinh Công Tráng một vị tướng quân của vua Hàm Nghi bổ nhậm.(VSKL trang 1393) còn Trần Lục thì lại lập công cho Pháp ( được ban Ðệ Tứ Ðẳng Bảo Quốc Huân Chương cuả Pháp ) theo lệnh của vua Tự Ðức (vua bù nhìn do Pháp dựng lên ).Lớn lên trong bối cảnh đó cụ Phan rất đau sót trước cảnh lòng dân ly tán,phong trào kháng chiến thất bại nhiều nơi ,thực dân Pháp tàn ác sát hại những chiến sỹ yệu nước nên cụ đã nêu ra chủ trương đánh Pháp bằng mọi giá một cách triệt để kể cả cầu viện nước ngoài như Nhật và Trung Quốc.Nhưng chủ trương của cụ là chỉ nhờ vào ngoại viện để dành lại Ðộc Lập chủ quyền cho Việt Nam mà không phục vụ cho chủ nghỉa ngoại lai như Hồ Chí Minh đã làm sau nầy (VSKL t.1590). Nhửng lần bôn ba hải ngoại, vận động các sĩ phu Việt Nam và ngoại quốc để mua vủ khí sung đạn gởi về cho phong trào kháng Pháp trong nước sớm đánh đuổi Thực Dân ra khỏi đất nước.
Hành trình đi tìm lại những tiềng nói đấu tranh cho một Việt Nam Ðộc Lập và Tự Do đó có lẻ bắt nguồn từ nhận định đầu tiên của cụ Phan Bội Châu nhà ái quốc chân chính của VN đầu thế kỷ 20. Mời quý bạn cùng xem trang web Wikipedia bách khoa toàn thư giới thiệu về cụ Phan Bội Châu :
(http://vi.wikipedia.org/wiki/Phan_B%E1%BB%99i_Ch%C3%A2u )
Năm 1912, nức lòng vì thành quả của cuộc Cách mạng Tân Hợi (1911) ở Trung Quốc của Tôn Dật Tiên, Phan Bội Châu cùng một số nhà cách mạng quốc gia Việt Nam lưu vong tại Quảng Châu thành lập một tổ chức cách mạng thay thế cho Duy Tân Hội. Tôn chỉ của tổ chức mới với tên Việt Nam Quang Phục Hội (VNQPH) là đánh đuổi người Pháp ra khỏi đất nước, khôi phục chủ quyền của Việt Nam, và thành lập "Việt Nam Cộng hòa Dân quốc".Trong thời điểm nầy, Phan Bội Châu đã thay đổi chính kiến của ông về thể chế quân chủ. Tuy nhiên, ông vẫn duy trì Kỳ Ngoại Hầu Cường Để trong vai trò chủ tịch chính phủ lâm thời VNQPH. Nhằm gây tiếng vang, tạo ủng hộ trong quần chúng quốc nội, năm 1913 ông cho tổ chức ám sát và đặt chất nổ phá hoại nhiều nơi trong nước. Nhà cầm quyền Pháp đã phản ứng gay gắt.Theo tài liệu trên thì cụ Phan bi bắt do chỉ điểm là Hồ Chí Minh.
Theo Mạc Định Hoàng Văn Chí, trong Từ Thực Dân Đến Cộng Sản (TTDĐCS), thì người đó là Nguyễn Ái Quốc. (Mạc Định Hoàng Văn Chí: Sđd, tr. 38).
Theo Joseph Buttinger, "A Dragon Embattled" (New York: Praeger, 1967)Tập 1, của Joseph Buttinger. Ông này khẳng định rằng Nguyễn Ái Quốc nhận 150.000 đồng bạc Đông dương từ Pháp và bán cụ Phan.
(http://www.nhandan.com.vn/tinbai/?top=43&sub=126&article=21685 ) Báo Nhân Dân ngáy 15 tháng 12 năm 2004 đã phải công nhận :
“Phan Bội Châu - nhà yêu nước lớn đầu thế kỷ 20
Phan Bội Châu là nhà yêu nước và là một tác giả lớn đầu thế kỷ 20 của Việt Nam. Các tác phẩm Hải ngoại huyết thư, Việt Nam vong quốc sử, Trùng Quang tâm sử... của ông có ảnh hưởng lớn tới nhiều thế hệ người Việt Nam yêu nước.”
Chủ trương của cụ Phan khác hẳn với Hồ Chí Minh,cụ từng phê phán chủ nghiã Cộng sản Việt Nam như sau :”Hô hào giai cấp đấu tranh ở xứ nầy là một việc làm cực ngu!Những người thức thời không bao giờ làm như thế.”Chủ trương cuả Hồ gây cảnh tương tàn, đấu tranh giai cấp chia rẻ sức lực của toàn dân,giết hại những nhà yêu nước mà không theo Cộng sản là việc làm tàn bạo ,thất nhân tâm:”Tôi đã nói ở nước nầy chưa có sự phân biệt rỏ ràng cuả hai giai cấp tư bản và lao động:người Việt Nam chúng ta đều là hạng người mất quyền,hạng người mất nước cả.Cùng một tai nạn , đã không chung sức để tùy theo cảnh ngộ mà lần hồi thu phục lại những quyền đã mất để xây dựng lại nền tảng quốc gia,lại còn kiếm cách tương tàn ,tương phân,làm giảm mất lực lượng tranh đấu,thật là một điều thất sách!”
Để kết luận về sự tác hại của Chủ Nghiã Xã Hội (Cộng Sản) cụ Phan đã nói :”Tóm lại là người ta lợi dụng phong trào Xã Hội để chia rẻlực lượng trong nnước, để phá hủy sự đoàn kết và để làm tiêu diệt tinh thần Quốc Gia của dân ta.”
(Báo Tràng An số ra ngày 7 tháng 10.1938)(Trích Chương Thâu Phan Bội Châu Toàn Tập,tập 4 NXB Thuận Hoá,Huế 1990.)(trong quyển “Án tích CSVN”của sử gia Trần Gia Phụng ,trang 30,NXB Non Nước ,Canada 2001.)

Qua những nhận định trên chúng ta thấy : cụ Phan Bội Châu là một nhà yêu nước chân chính ,chủ trương và đường lối của cụ xuất phát từ lòng dân mà hình thành không phải vay mượn chủ thuyết ngoại lai cuả CSQT như Hồ Chí Minh.Chuyện cụ Phan bị Hồ chỉ điểm cho Pháp bắt đến nay vẫn là 1 nghi vấn lịch sử,tuy nhiên đã cho chúng ta biết là vào thời điểm đầu thế kỷ 20 có nhiều nhà ái quốc chống thực dân Pháp nhưng không đi theo con đường đen tối như Hồ và đảng CSVN đã làm.

2)- Phan Châu Trinh:(http://213.251.176.152:8080/diendan/phe-binh-nghien-cuu/100-phong-trao-duy-tan/ )
Nhân vật thứ hai trong những nhà ái quốc được kính trọng tại VN không chấp nhận chủ nghiả CS là cụ Phan Chu Trinh qua lời nhận xét chí lý sau đây của Huỳnh Thúc Kháng về cuộc đời của Phan Chu Trinh : “Như tiên sinh, không những là một người chí sĩ yêu nước, mà thật là một nhà chính trị cách mạng đầu tiên nước Việt Nam ta vậy. Một kẻ sĩ vai gánh giang sơn, lòng thương nòi giống, một mình xông đột trăm cách toan lường, trong hai mươi năm thừa, trải biết bao hiểm nghèo, nếm biết bao mùi cay đắng ... thế mà tiên sinh cứ khăng khăng ôm một cái chủ nghĩa, đeo đẳng mãi với cảnh hoạn nạn mà không chịu rời ra ; không những danh vị lợi lộc không dỗ dành được, cực khổ không đổi dời được ; cho đến gươm kề trên cổ, súng gí trước bụng cũng cũng không chút nào lay chuyển, sánh với ông Sào Nam [PBC], chí khí đồng nhau, nhiệt thành đồng nhau, phách lực đồng nhau, mà cái cảnh càng khó, cái lòng càng khổ hơn vậy”
Chủ trương đấu tranh Bất Bạo Ðộng của cụ Phan Chu Trinh : (http://213.251.176.152:8080/diendan/phe-binh-nghien-cuu/100-phong-trao-duy-tan/#sdendnote59anc )
Phan chủ trương bất bạo động và hoạt động hợp pháp (minh xã), khởi xướng thuyết tự trị, kêu gọi canh tân để tự cường qua chủ trương “ỷ Pháp cầu tiến bộ”, dựa Pháp để tiến bộ rồi từng bước giành lại độc lập quốc gia. Lập trường của Phan được một số thân sĩ chịu ảnh hưởng tân học như Trần Quý Cáp, Huỳnh Thúc Kháng, Đặng Nguyên Cẩn, Ngô Đức Kế, v.v. biểu đồng tình.
Ngoài ra còn có những nhận định trung thực của sử gia Trần Gia Phụng về cụ Phan Châu Trinh như sau : (http://www.lenduong.net/print.php3?id_article=16652 ) : “Phan Châu Trinh cho rằng muốn đề cao dân quyền, phải nâng cao dân trí; muốn nâng cao dân trí phải chấn hưng giáo dục, đề cao dân khí. Trong một bài diễn thuyết tại Hà Nội, Phan Châu Trinh kêu gọi: "Không nên trông người ngoài, trông người ngoài là ngu. Không nên bạo động, bạo động thì chết. Tôi chỉ có một lời để nói với đồng bào, không gì bằng học." Nhưng học như thế nào? Phan Châu Trinh chủ trương bãi bỏ chữ Nho, không bãi bỏ chữ Nho thì không cứu được nước. Phan Châu Trinh khuyến khích học Quốc ngữ vì Quốc ngữ dễ học, dễ viết, có thể phổ cập đến đại đa số quần chúng, nhờ thế mới có thể mở mang giáo dục, truyền bá được rộng rãi những kiến thức hiểu biết về mọi mặt đến dân chúng. Những vị phó bảng, tiến sĩ Nho học, tức những nhà đại khoa bảng thời bấy giờ như Phan Châu Trinh, Hùynh Thúc Kháng, Trần Quý Cáp mà lại đứng ra kêu gọi bỏ chữ Nho, tức là bỏ luôn cả những bằng cấp cao cấp có thể đem đến cho các vị chức tước, áo cơm, vinh hoa phú quý, quả là một sự đoạn tuyệt hết sức can đảm và ngoạn mục.”
Sau đó Phan Châu Trinh viết “Đông Dương chính trị luận”, lên án thực dân Pháp tại Đông Dương về nhiều tệ nạn gần như có hệ thống, như cách dùng người, quan lại Pháp Việt gian tham, cách bóc lột trong các ngành thương mại, tài chánh, thuế khóa, sưu dịch, công chính, canh nông. Sau khi dẫn chứng đầy đủ, Phan Châu Trinh nhận định rằng nền chính trị của Pháp tại Đông Dương chỉ nhắm làm ngu dân, bần cùng hóa dân chúng, và nhắm làm giàu cho một số người Pháp và tay sai mà thôi.

“Phan Châu Trinh hô hào thiết lập chế độ dân chủ với tam quyền phân lập theo kiểu tây phương, được phân định rõ ràng bằng hiến pháp. Hiến pháp do quốc hội soạn, quốc hội do dân chúng tự do bầu ra. Nền dân chủ có tính cách pháp trị rõ ràng và bình đẳng."...Từ ông tổng thống cho đến người nhà quê cũng đều chịu theo một pháp luật như nhau..." và "...Khi nào dân đã hiểu như thế thì nó mới biết thương nước. Mà nó có biết thương nước thì một ngày kia mới mong độc lập tự do, chứ không thế thì cứ đời đời làm tôi mọi mãi..." (lời Phan Châu Trinh). Trong bài thuyết trình cuối đời, "Đạo dức và luân lý Đông Tây", Phan Châu Trinh có nhắc đến chủ nghĩa xã hội, nhưng theo ông, chủ nghĩa nầy chưa thể áp dụng tại nước ta được.” Chúng ta có thể hiểu là cụ Phan Chu Trinh đã thấy được sự tác hại của chủ nghiả CS nếu đem vào áp dụng cho VN.Trong khi dó Hồ Chí Minh thì một lòng một dạ tuân hành theo chỉ thị của Quốc Tế CS đem chủ nghiả CS vào VN gây cảnh đau thương cho toàn Dân Tộc.
Ðể có thể so sánh chủ trương mang tính Dân Tộc của cụ Phan Châu Trinh ,ta thử tìm hiểu đường lối ,chủ trương của Hồ Chí Minh qua bài nhận định của nhà bình Luận chính trị Hưá Hoành :
(http://www.danchu.net/ArticlesChinhLuan/Collection4/HuaHoanh4001.htm )
“Chủ trương của ông Hồ lúc nầy (1946) là dựa vào Pháp,cấu kết với Pháp để tiêu diệt các đảng quốc gia anh em, đang chia xẻ quyền hành với ông trong ‘chính phủ liên hiệp’, mà ông đã vật vã van nàị Cấu kết với Pháp để tiêu diệt người quốc gia tức là chủ trương ‘liên kết với A đánh B’‘Ông Hồ thà nhường cho Pháp thống trị VN thêm một thờigian nữa,chứ không muốn các đảng phái quốc gia đứng ra lãnh đạo một nước VN độc lập’, hoặc chỉ tham gia với Việt Minh để ‘đoàn kết chống Pháp’ như ông đã hùng hổ kêu gọị .Tất cả hành động của ông Hồ đều trước sau như một,nhằm giành lấy sự độc quyền lãnh đạo đất nước,đặng mấy năm sau tiến hành cuộc cách mạng vô sản, đưa toàn dân vào quỹ đạo cộng sản quốc tệ Vấn đề VN cósớm được độc lập hay không chỉ là thứ yếụ Quyềnlợi dân tộc cũng chỉ là bình phong để ông Hồ thựchiện âm mưu nắm chặt chính quyền. người quốc gia cóthể nhìn thấy thủ đoạn của ông Hồ, hoặc nóng lòng vìđộc lập tự do, nên đã ‘đoàn kết trong mặt trậnViệt Minh’, để rồi tất cả chịu chung số phận oan nghiệt.”

Qua nhận định trên của ông Hứa Hoành về Hồ chí Minh và nhận định về cụ Phan Chu Trinh của sử gia Trần Gia Phụng cho chúng ta thấy sự khác biệt rỏ ràng như nước với lửa giửa 2 nhân vật vừa kể.Cụ Phan thì dung khai sáng Dân Trí ,cải cách Dân Sinh . “Phan Châu Trinh khẳng định lập trường của ông: "Chỉ nên đề xướng dân quyền, dân đã biết có quyền thì việc khác có thể tính lần được." Phan Châu Trinh là nhà họat động chính trị Việt Nam đầu tiên đề xướng thuyết dân quyền trước công luận nước nhà.” Phương cách đấu tranh Bất Bạo Ðộng nhưng kiên quyết đòi hỏi Ðộc Lập ,chủ quyền và Nhân Quyền phải được tôn trọng .Cụ Phan chối từ chủ nghiả CS ngoại lai vì cụ xét không có lợi cho dân tộc VN.Chủ trương cuả CNCS là dùng bạo động, chia rẻ giai cấp,phục vụ cho Quốc Tế Vô sản không lý gì tới quyền lợi Dân Tộc.Xét qua phương cách đấu tranh và mục tiêu đấu tranh cho thấy cụ Phan Chu Trinh là một nhà yêu nước chân chính ,còn Hồ chỉ phục vụ cho CSQT thì chúng ta mới rỏ ai thực sự là người yêu nước ,ai là kẻ bán nước hại dân!



3)-Huỳnh Thúc Kháng
Huỳnh Thúc Kháng hay Hoàng Thúc Kháng (thuở nhỏ có tên là Huỳnh Hanh, tự Giới Sanh, hiệu là Mính Viên [Vườn chè]; 1876–1947) là một chí sĩ yêu nước nổi tiếng của Quảng Nam. Người Việt Nam thường nhắc đến ông với một tên gọi gần gũi: "cụ Huỳnh". Huỳnh Thúc Kháng là một trong Thập Ngũ Phụng Tề Phi của đất quảng Nam xưa, ông là thủ khoa của kỳ thi hương năm 1900 (Canh Tý).Với tấm lòng yêu nước chân thật cụ Huỳnh đã bị Hồ Chí Minh lừa gạt dùng thủ đoạn “ gắp lửa bỏ tay nguời “ hay là một phát tên giết 2 con chim là bôi lọ cụ Huỳnh Thúc Kháng(người sáng lập Mặt Trận Liên Việt) và mượn tay cụ Huỳnh để tiêu diệt VNQDÐ qua vụ án Ôn Như Hầu mượn cớ đi họp ở Phàp giao quyền Xử Lý cho cụ Huỳnh rồi cài người tố cáo VNQDÐ . :http://www.danchu.net/ArticlesChinhLuan/Collection4/HuaHoanh4001.htm )
“Về chính trị, Việt Minh nhân danh chính phủ liên hiệp, buộc các báo của các đảng quốc gia như ‘Việt Nam’, Thiết Thực’ phải nạp bản kiểm duyệt trước khi phát hành. Tóm lại, chủ trương của Việt Minh là tận diệt đối lập, là bịt miệng,trói tay, bí mật thanh toán, rồi ngụy tạo bản án ‘Việt gian’, ‘phản quốc’, ‘thổ phỉ như vụ án Ôn Như Hầu, vụ án Cầu Chiêm Sơn (xem thêm Hoàng Văn Ðạo, VN Quốc Dân Ðảng trang 362 - 363). Ðó là chủ trương thầm kín để tiêu diệt các đảng phái quốc gia, của ông Hồ khi kéo rốc qua Pháp để tránh tiếng.” Với tấm lòng yêu nước, ý chí phục vụ cho Ðất Nước Việt Nam ,cụ Huỳnh khi hợp tác với Hồ Chí Minh chỉ là để thể hiện tinh thần đoàn kết chống ngoại xâm ;nhưng cụ đã bị Hồ dùng thủ đoạn đe hèn ném đá dấu tay khiến cho suốt đời cụ bị mang tiếng oan là ra lệnh sát hại Việt Nam Quốc Dân Ðảng.
4)-Nguyễn Hải Thần : http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_H%E1%BA%A3i_Th%E1%BA%A7n )
“Nguyễn Hải Thần (chữ Hán: 阮海臣;1878(?) – 1959) là một nhà cách mạng chống Pháp, người sáng lập và lãnh đạo Việt Nam Cách mệnh Đồng minh Hội.
Nguyễn Hải Thần tên thật là Vũ Hải Thu (còn có tên khác là Nguyễn Cẩm Giang; Nguyễn Bá Tú (?)), quê quán ở Hà Nội (làng Đại Từ, Đại Kim). Thuở nhỏ Nguyễn Hải Thần học chữ Hán. Hưởng ứng phong trào Đông du ông theo Phan Bội Châu sang Trung Quốc hoạt động chống Pháp, hoạt động trong Việt Nam Quang phục hội (1912-1924). Ông đã học tại trường Chấn Vũ (Tôkyô, Nhật Bản). Nguyễn Hải Thần được đưa vào Trường Võ bị Hoàng Phố và trở thành giảng viên môn chính trị tại trường này.”
Là một trong những nhà cách mạng VN tham gia chính phủ Liên Hiệp Việt Nam Lâm Thời 1/1/ 1946 với chức vụ Phó Chủ Tịch (Hồ chí Minh chủ tịch ) để cùng chống Pháp.Tiếp đến Liên Hiệp Kháng Chiến 2/3/1946 nhưng chỉ 6 tháng sau ngày 14/7/1946 cụ Nguyễn Hải Thần ,Nguyễn Tường Tam (VNQDÐ Bộ trưởng Ngoại Giao ),Vủ Hồng Khanh ( VNQDÐ Phó Chủ Tịch VN Kháng Chiến ) đã phải chạy sang lánh nạn ở Trung Quốc vì CSVN thanh toán các đảng phái cùng là chiến hửu của mình trong chính phủ Liên Hiệp!
(http://www.lmvntd.org/vndc1299/bai07.htm ) Năm 1942 Hồ Chí Minh bị Trung Hoa Quốc Dân đảng bát giam. Cụ Nguyễn Hải Thần đã vận động để đặc xá cho Hồ.Cụ Nguyễn Hải Thần là người sáng lập Việt Nam Cách Mệnh Ðồng Minh Hội. Ðể tỏ lòng đoàn kết vì mục tiêu chống Pháp, cụ Nguyễn Hải Thần đã đề nghị nhà nước Trùng Khánh đặc xá cho Nguyễn Ái Quốc. Sau đó, Quốc sử dụng bí danh của cụ Hồ Học Lãm, tự xưng là Hồ Chí Minh để tổ chức lại đảng cộng sản. Trong lịch sử cận đại nước ta, sự kiện cụ Nguyễn Hải Thần xin đặc xá cho Hồ Chí Minh đã trở thành điểm khởi cho 70 năm điêu linh về sau của cả dân tộc Việt Nam.Trả lại cái ơn xin tha cho mình ,Hồ đã nhiều lần tìm cách thủ tiêu,sát hại cụ Nguyễn Hải Thần nên sau đó cụ đành phải cùng với các đồng chí trong VNQDÐ chạy sang Tàu để khỏi bị Hồ sát hại.


5)-Trần Trọng Kim ( http://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_Tr%E1%BB%8Dng_Kim )
Trần Trọng Kim, bút hiệu Lệ Thần, sinh năm 1883 (Quý Mùi) tại làng Kiều Linh, xã Đan Phố, huyện Nghi Xuân, tỉnh Hà Tĩnh.
Ông học chữ Hán từ nhỏ, sau đổi sang chữ Pháp rồi vào học trường Thông Ngôn. Năm 1904, ông làm Thông sự ở Ninh Bình. Năm 1905, ông qua Pháp học trường Thương mại ở Lyon, sau được học bổng vào trường Thuộc địa Pháp. Năm 1909, ông vào học trường Sư phạm Melun và tốt nghiệp ngày 31 tháng 7 năm 1911 rồi về nước. Ông dạy học tại các trường Sĩ Hoạn, Bảo Hộ và Sư Phạm Hà Nội.
Ông giữ nhiều chức vụ trong ngành giáo dục thời Pháp thuộc như: Thanh tra Tiểu học (1921), Trưởng ban Soạn thảo Sách Giáo khoa Tiểu học (1924), giám đốc các trường tiểu học tại Hà Nội (1939). Từ thập niên 1910 đến thập niên 1940, ông cũng viết nhiều sách về sư phạm và lịch sử.
Ngày 9 tháng 3 năm 1945, Nhật đảo chính Pháp, độc chiếm thuộc địa Đông Dương. Để tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, Nhật tuyên bố trao trả độc lập cho Việt Nam. Ngày 11 tháng 3 năm 1945, triều đình Huế tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884, khôi phục chủ quyền Việt Nam. Trần Trọng Kim được giao thành lập nội các vào ngày 17 tháng 4 năm 1945. Đây là chính phủ đầu tiên của nước Việt Nam độc lập và Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của Việt Nam. Tháng 6 năm 1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam; đặt quốc thiều là bài "Đăng đàn cung"; quốc kỳ có "nền vàng hình chữ nhật, giữa có hình quẻ Ly màu đỏ thẫm".
(http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2006/04/15/TranTrongKimGovernmentIn1945_MHungTMi/ )
Biết rằng thất bại của Nhật Bản chỉ là một vấn đề thời gian, Trần Trọng Kim và chính phủ của ông đưa ra một chương trình nhằm thay đổi tâm lý người Việt đến mức mà đất nước sẽ không thể trở lại tình trạng thuộc địa nữa một khi chiến tranh chấm dứt, như lời nói sau đây của ông Hoàng Xuân Hãn khi kể lại mục tiêu của cụ Kim khi thành lập cũng như là của ông khi tham gia chính phủ “Chúng tôi muốn đặt trước Đồng Minh khi chiến tranh chấm dứt với một nước Việt Nam độc lập trên thực tế để chúng ta không thể nào trở lại tình trạng cũ là một thuộc địa của Pháp nữa”.
“Một trong những quyết định đầu tiên của chính phủ Trần Trọng Kim là chính thức đổi quốc hiệu của Việt Nam trở lại thành Việt Nam. Đây là một quyết định có ý nghĩa quan trọng. Việt Nam là tên được Gia Long lựa cho khi thống nhất đất nước (dưới thời Minh Mạng đổi tên là Đại Nam) và sau này trở thành biểu tượng của cuộc đấu tranh dành độc lập khi các nhà cách mạng Việt Nam từ Phan Bội Châu cho đến Nguyễn Thái Học chọn cái tên Việt Nam trong các đảng của họ.”Cũng như những nhà ái quốc khác cụ Trần Trọng Kim sau khi Việt Minh nắm chính quyền (do Hồ chỉ huy) phải lánh nạn sang Quảng Châu (TQ) và Miên để bảo tồn sinh mạng.Là một học giả uyên thâm ,một nhà ái quốc chân chính ,cụ Trần không thể hợp tác với Hồ ,một người chỉ suốt đời phục vụ cho Quốc Tế CS mà thôi!

6)-Nguyễn An Ninh :
Ông Nguyễn An Ninh là một nhà ái quốc chân chính ,sinh quán tại Cần Giuộc ,Chợ Lớn. Cha ông là Nguyễn An Khương, một trí thức Nho học yêu nước từng tham gia phong trào Đông Du do Phan Bội Châu lãnh đạo. Từ nhỏ, Nguyễn An Ninh đã được cha giáo dục lòng yêu nước.Có thể nói uy tín và sự kính trọng của sỷ phu miền Nam đối với cụ Nguyễn An Ninh còn cao hơn rất nhiều so với Hồ Chí Minh thời bấy giờ.Qua tờ báo La Lutte Tranh Ðấu ) cụ đã công khai chống lại thực dân Pháp và cả đòi cụ chưa hề tham gia vào đảng CS vì cụ biết rỏ đảng nầy không đem lại lợi ích cho dân tộc VN. Cộng Sản VN thì cú tuyên truyền là cụ Nguyễn An Ninh theo chủ nghiả CS ,thực ra cụ có nghiên cứu các chủ thuyết xã hội và có hoạt động chung với các cán bộ CS nhưng không tin tưởng nởi đảng CS.Cụ Nguyễn An Ninh đi theo con đường cứu nước bằng cách riêng của ông.

Ngày 3.10.1923, Nguyễn An Ninh về nước, bắt đầu dấn thân vào hoạt động yêu nước và cách mạng chống lại chính quyền thực dân Pháp. Ngày 25.1.1923, ông trình bày bài diễn thuyết lần thứ nhất trước đông đảo thanh niên trí thức Sài Gòn với chủ đề "Chung đúc một nền học thức cho dân An Nam". Tiếp đó, ngày 15.10.1923, ông diễn thuyết lần thứ hai tại Hội Khuyến học Nam Kỳ với bài "Lý tưởng của thanh niên An Nam". Trong 2 bài diễn thuyết này, Nguyễn An Ninh đã kịch liệt đả kích các chính sách của chính quyền thực dân, kêu gọi nhân dân, đặc biệt là tầng lớp thanh niên hăng hái giũ bỏ những ràng buộc của hủ tục, bất chấp sự đàn áp của thực dân Pháp ra đi tìm đường cứu nước và xây dựng cho dân tộc một nền văn hoá mới tự do và hiện đại. Các tầng lớp nhân dân, nhất là thanh niên yêu nước ở Nam Kỳ nhiệt liệt tán đồng các tư tưởng của Nguyễn An Ninh, nhưng nhà cầm quyền thực dân thì vô cùng tức tối. Thống đốc Nam Kỳ Cognacq và chánh mật thám Arnoux đã triệu tập ông đến Dinh Thống đốc để đe dọa và tuyên bố cấm ông diễn thuyết tại các nơi công cộng
(http://100years.vnu.edu.vn:8080/BTDHQGHN/Vietnamese/C1778/C1779/2006/05/N7737/ )Trần Văn Giàu một cán bộ CS quá khích cũng phải có những nhận xét về cụ Nguyễn An Ninh như sau:
“Nguyễn An Ninh là một chính khách, học giả, một nhà chính trị hoạt động. Trước hết, anh là một con người của quần chúng, là con người của nhân dân. (...) Trong mắt, trong lòng người Sài Gòn chí sĩ Nguyễn An Ninh là một người cách mạng, xứng đáng được lưu danh bằng bia đá, tượng đồng".Nếu năm 1943 ông không chết trong tù của thực dân Pháp thì chắc chắn với uy tín và sự tôn sùng của người dân VN đối với ông thì bọnCS cũng sẽ thanh toán ông như những nhà ái quốc không CS khác mà thôi!


7)-Giáo chủ Phật Giáo Hoà Hảo Huỳnh Phú Sổ:
Ông Huỳnh Phú Sổ là một nhân sỹ được người dân Miền Nam kính mến và được mọi người công nhận là một nhà ái quốc chân chính nhưng có lập trường đối nghịch với đảng CSVN.
( http://vi.wikipedia.org/wiki/Hu%E1%BB%B3nh_Ph%C3%BA_S%E1%BB%95 )Sau đây là những tiểu sử và hoạt động của giáo chủ Huỳnh Phú Sổ :
“Huỳnh Phú Sổ (1919-1947) là người sáng lập Phật giáo Hòa Hảo, hay còn gọi là đạo Hòa Hảo.
Huỳnh Phú Sổ sinh ngày 25 tháng 11 năm 1919 tại làng Hoà Hảo, huyện Tân Châu, tỉnh Châu Đốc, (nay thuộc huyện Phú Tân, tỉnh An Giang). Thuở nhỏ ông thông minh, học hết bằng sơ học yếu lược Pháp - Việt nhưng hay bị đau ốm nên đành bỏ dở việc học.
Trong một lần lên núi Sam (Bảy Núi, An Giang), tiếp xúc với phái Phật giáo Bửu Sơn kì hương, ông được trị bệnh tốt và luyện chí tu hành. Năm 1937, Huỳnh Phú Sổ về làng, chữa bệnh cho dân, viết kinh, giảng sấm, tự xưng là Phật thầy.
Ngày 18 tháng 5 năm Kỷ Mão (4 tháng 7 năm 1939) ông đứng ra cử hành lễ "đền linh Khứu Sơn trung thọ mạng" khai đạo, lấy tên là Hòa Hảo, đó vừa là tên quê hương ông vừa có ý nghĩa là "hiếu hòa" và "giao hảo". Từ đó Huỳnh Phú Sổ đi chữa bệnh, tiên tri, thuyết pháp và sáng tác thơ văn, kệ giảng. Văn chương của ông bình dân nên dễ đi vào lòng người. Chỉ trong một thời gian ngắn số tín đồ và ảnh hưởng của Huỳnh Phú Sổ càng ngày càng gia tăng và trở thành một phong trào tín ngưỡng mạnh mẽ khiến Thực dân Pháp lo ngại. Ngày 8 tháng 9 năm 1945 Phật Giáo Hòa Hảo biểu tình tại Cần Thơ. Việt Minh tấn công vào đám biểu tình và bắt những người cầm đầu.
-Ngày 9 tháng 9 năm 1945 Việt Minh bao vây trụ sở Phật Giáo Hòa Hảo ở số 8 đường Sohier để bắt Huỳnh Phú Sổ nhưng ông trốn thoát.
-Ngày 7 tháng 10 năm 1945 những người Phật Giáo Hòa Hảo cầm đầu biểu tình như Huỳnh Thạnh Mậu (em ruột Huỳnh Phú Sổ), Trần Ngọc Hoành (con ông Trần Văn Soái - tức Năm Lửa), Nguyễn Xuân Thiếp (tức nhà thơ Việt Châu - Anh chú bác với học giả Nguyễn Hiến Lê) bị cho là âm mưu cướp chính quyền và đưa ra xử tử hình tại sân vận động Cần Thơ.
-Ngày 26 tháng 10 năm 1945 Pháp tái chiếm Cần Thơ. Tín đồ Hòa Hảo lùng bắt Việt Minh.
Sau tạm ước Ngày 6 tháng 3 năm 1946 giữa Pháp và Việt Minh. Việt Minh cải thiện quan hệ với Hòa Hảo. Huỳnh Phú Sổ tham gia Ủy ban Hành chánh Kháng chiến Nam Bộ (do Việt Minh lãnh đạo) với chức vụ Ủy viên Đặc biệt.
-Ngày 21 tháng 9 năm 1946, Huỳnh Phú Sổ và một số trí thức khuynh hướng dân tộc, dân chủ thành lập Việt Nam Dân chủ Xã hội đảng, gọi tắt là Dân Xã đảng.
-Ngày 27 tháng 2 năm 1947, đại diện của Huỳnh Phú Sổ là Nguyễn Bảo Toàn cùng với lãnh tụ các đảng quốc gia khác như: Nguyễn Hải Thần (Việt Nam Cách mạng Đồng minh Hội), Nguyễn Tường Tam (Việt Nam Quốc dân đảng) thành lập Mặt trận Quốc gia Thống nhất Toàn quốc.
-Ngày 16 tháng 4 năm 1947 Huỳnh Phú Sổ đột ngột mất tích khi đến Tân Phú, Đồng Tháp Mười để hòa giải sự xung đột giữa Việt Minh và Phật Giáo Hòa Hảo. “
Ngày nay nhiều chúng cứ lịch sử cho biết là đảng CSVN đã giết hại vị giáo chủ nầy vì uy tín của ông quá lớn đối vói toàn dân Việt Nam và nhất là dân Miền Tây Nam Bộ.Cái tang cuả giáo chủ Huỳnh Phú Sổ cũng là ngày ghi dấu mối thù truyền kiếp giửa 4 triệu tín đồ Hoà Hảo và Dân Xả Ðảng với đảng CSVN hiện vẫn còn tồn tại cho đến hôm nay!


8)-Hộ Pháp Cao Ðài Phạm Công Tắc:
Một trong những nhà ái quốc có tinh thần Dân Tộc chẳng những được kính trọng ở Miền Nam mà cả ở toàn quốc VN thời 1930 là đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc .Một chức vụ cao quý mà các đạo hữu Cao Ðài tin tưởng đó là do đức Ngọc Hoàng Thượng Ðế ban cho ông Phạm Công Tắc để hoằng dương đạo lý.Vì không đi theo đường lối và chủ trương của Hồ và đảng CSVN nên ông bị CS tìm cách hãm hại nhiều phen.Hiện nay với 6 triệu tín đồ nhưng hầu hết cơ sở tôn giáo và các chức sắc hiện hữu công khai tại VN đều là những người chấp nhận ,tuân phục đảng CS để tồn tại.Ngoại trừ những người ẩn danh hoặc xuất ngoại thì theo Cao Ðài Hải Ngoại ly khai với Cao Ðài Quốc Doanh. Ðến nay CSVN khống chế,sửa đổi kinh sách không còn tài liệu nào về tiểu sử và thân thế của nhà ái quốc đáng kính trọng nầy trên các trang web quốc doanh về Ðạo Cao Ðài.
- (http://www.voanews.com/vietnamese/archive/2006-12/2006-12-06voa38.cfm?CFID=22533996&CFTOKEN=21636261 ) lập trường hiện nay của nhà chức trách đối với việc phục hồi danh dự cho vị giáo chủ của khoảng 6 triệu tín đồ đạo Cao Đài trên thế giới. Tuy nhiên, theo một số các quan sát, giới hữu trách Hà nội cho đến nay vẫn chưa có thái độ dứt khoát trong việc “bình thường hóa” quan hệ với những đoàn thể tôn giáo ở miền Nam trước năm 1975, đặc biệt là đối với Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo và Hội thánh Cao Đài – là những đoàn thể tôn giáo do người Việt Nam sáng lập và đồng thời cũng là những lực lượng chính trị không tán đồng các chính sách của đảng Cộng sản Việt Nam.
-(http://www.lmdcvn.com/nghiluan/20021211.htm )
Trong khi đó, với truyền thống phấn đấu và lòng yêu nước của tổ tiên, người Việt Nam chân chính thường nhìn về phúc lợi của dân tộc và đất nước hơn là nghĩ đến bản thân mình. Như các nhà ái quốc Phạm Hồng Thái, Nguyễn Thái Học và những đồng chí của ông trong ngày tang Yên Bái, Đức Giáo Chủ Huỳnh Phú Sổ, Phật Giáo Hòa Hảo, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc, Phật Giáo Cao Đài và nhiều anh hùng chiến sĩ vô danh khác, v.v...
Trên đây chỉ là một số những nhà ái quốc không Cộng Sản tiêu biểu trong thời điểm đầu thế kỷ 20 .Hiện nay danh sách những nhà ái quốc không CS lên đến hàng trăm vị đáng được kính trọng tại VN như:
Hoà Thượng Thích Quảng Ðộ. Thượng Tọa Tuệ Sỹ,Hồng Y Phạm Minh Mẩn ,Mục Sư Nguyễn Hồng Quang v.v…thảy đều có 1 mẩu số chung là những ai yêu nước mà không yêu (hay là không chấp nhận ) Xã Hội Chủ Nghiã thì đều bị xuyên tạc ,bôi lọvà đôi khi bị giam cầm ,khủng bố hoặc giết hại dù họ chỉ làm những điều ích lợi cho Dân Tộc!

III) Kết Luận :
Từ trước khi có đảng Cộng sản,trước hoạ ngoại xâm, đất nước ta đã có biết bao vị anh hùng Dân Tộc quyết tâm đòi lại Ðộc Lập cho Quê Hương.Nhưng tất cả các nhà ái quốc chân chính đã hiểu rỏ chủ đích của phong trào Cộng Sản Quốc Tế chỉ là lừa bịp,biện pháp áp dụng cho đất nước chỉ gây đau thương, chia rẻ,nên thảy đều không áp dụng ,chỉ riêng Hồ và tập đoàn CSVN vì quyền lợi riêng của đảng Cộng Sản đã chà đạp nguyện vọng của toàn dân, đem chủ thuyết ngoại lai áp dụng cho Dân Tộc Việt gây ra cảnh trên 3 triệu dân vô tội phải hy sinh oan uổng.Ngày nay lịch sử đã chứng minh cuộc chiến huynh đệ tương tàn 1954-1975 là không cần thiết và toàn dân lên án sự sai lầm tai hại của Hồ và bè lủ đã làm băng hoại cả xả hội và truyền thống đoàn kết của Dân Tộc khi chúng cố tình đem chủ nghiả Cộng Sản vào đất nước ta . Ðường lối nô lệ dâng đất và biển cho Trung Cộng cuả CSVN chúng phải trả lời tội ác nầy trước phán xét của Lịch Sử.


Long Ðiền 2007.
Posted by Long Điền at 6:49 AM No comments:
Newer Posts Older Posts Home
Subscribe to: Posts (Atom)

Followers

Blog Archive

  • ▼  2019 (3)
    • ▼  November (1)
      • ▼  Nov 14 (1)
        • Bộ sách: Cuộc Chiến Việt Nam 1945-1975 của tác giả...
    • ►  August (2)
      • ►  Aug 21 (2)
  • ►  2009 (1)
    • ►  November (1)
      • ►  Nov 09 (1)
  • ►  2008 (7)
    • ►  November (7)
      • ►  Nov 02 (7)

About Me

My photo
Long Điền
Tiểu Sử tác giả Long Điền. Quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa,xuất thân khoá 16 Trường Bộ Binh Thủ Đức.12 năm lính ,6 năm tù cải tạo,2 lần bị thương trên chiến trường.Qua Mỹ năm 1993 cùng gia đình ,cư ngụ tại TB Florida. Tham gia sinh hoạt Cộng Đồng, đấu tranh cho Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam . Trưởng nhóm điều hành trang web và diển đàn Paltalk : Tổ Quốc Danh Dự Trách Nhiệm gồm các cưu chiến sĩ và hậu duệ VNCH. Viết các bài bình luận trên các trang Web,Blog : -http://www.toquocdanhdutrachnhiem.com/ nhiều bài -http://longdien12.tripod.com/quandiem.html -http://longdien1964.multiply.com/journal/item/1/1 Trang Multiply của Long Điền -http://lichsuvietnam-longdien.blogspot.com/ Trang Blog Lich S ử VN cuả Long Điền -http://vantuyen.net/index.php?view=author&id=5612 13 bài của Long Điền. - http://www.blogger.com/home?pli=1 Các bài phân tích chính trị,lịch sử của Long Diền 30 bài -http://www.x-cafevn.org/forum/search.php?searchid=1899325 gồm 110 bài đóng góp dưới bút danh Long Điền và Long Dien
View my complete profile